Tuesday, 30 April 2013

Các nhà khoa học phát hiện ra một gen virus độc hại ẩn trong cây trồng biến đổi gen


Một báo cáo ảm đạm gửi cho Tổng thống Vladimir Putin từ Bộ trưởng Bộ Y tế, Tiến sĩ Veronika Skvortsova về đại dịch ngày càng tăng tại Trung Quốc và cảnh báo rằng một "thảm họa toàn cầu" đang được phát tán bởi sự lây lan vi rút cúm gia cầm H7N9 mà không cho thấy dấu hiệu dừng lại trong tương lai gần.

Các nhà khoa học phát hiện ra một gen virus ẩn trong cây trồng biến đổi gen và đặt tên là “Armageddon Virus" được mã hóa với tên gọi Gene VI, nó sản xuất ra protein khiến cho cơ thể tiêu thụ thực phẩm GMO bị rối loạn chức năng cơ quan tiêu hóa.

Trường hợp 16. 000 xác lợn chết trôi nổi trên sông Hoàng Phố tháng 3 và mới đây ngày 15/4 có 410 con lợn và 122 con chó đã chết tại thành phố Yến Sư, tỉnh Hà Nam, TQ được cho là đã ăn thực phẩm GMO và chất độc có trong protein đã đi vào đường ruột của chúng.

Theo lời Tiến sỹ, có 19 nghiên cứu cho thấy sự liên kết của cây trồng GMO với hiện tượng rối loạn cơ quan tiêu hóa của người và động vật.




Giải phóng


Năm 1991, khi thăm chính thức Thái Lan ông Võ Văn Kiệt nói: "Chúng tôi tự hào đã đánh thắng 3 đế quốc to". Thủ tướng Thái Lan đáp lời: "Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả".

Chính quyền Thái Lan từng bị chỉ trích vì chính sách "ngoại giao cây tre" nhưng đổi lại người dân Thái đã tránh được bao cảnh đầu rơi, máu chảy. Không chỉ có người Thái, cho đến trước Thế chiến thứ II người Nhật cũng đã từng khôn ngoan tránh đối đầu với phương Tây. Nhật là một dân tộc thiện chiến, nhưng năm 1853, khi Đề đốc Perry đưa tàu chiến Mỹ tới Edo, người Nhật nhận ra họ đang đối diện không phảivới một "mandi" mà là một đế quốc. Thay vì "tuẫn tiết", Thiênhoàng Minh Trị, bên ngoài thì cho mở cửa giao thương, bên trong thì canh tân. Nước Nhật vừa giữ được độc lập vừa trở nên hùng mạnh.


Tinh thần độc lập cũng vô cùng cao cả. Nhưng, như Hồ Chí Minh nói: "Nước độc lập mà dân không có tự do, hạnh phúc, thì độc lập đó cũng không có ý nghĩa". Năm 1999, người Úc đã từng trưng cầu dân ý về việc họ có nên thay thế quan toàn quyền của Nữ Hoàng Anh bằng một chế độ cộng hòa tổng thống (độc lập) hay không, kết quả là đa số dân Úc đã nói không. Bởi, điều quan trọng nhất là hạnh phúc và tự do thì người dân đã có.

Ngày 30-4-1975, cũng có thể coi là ngày chiến thắng nhưng nó chỉ mới là chiến thắng của những người cộng sản. Cho dù đã sau 38 năm, theo tôi, vẫn có thể tạm gác lại chuyện đánh giá bản chất của cuộc chiến tranh. Nếu những người cộng sản tin những gì mình đã làm là cao cả thì nên chiểu theo "lời dạy của Hồ Chí Minh", thấy cái gì dân chưa có tự do thì trả tự do cho dân, thấy cái gì dân chưa hạnh phúc thì để cho dân mưu cầu hạnh phúc.

Cái ngày mà đảng cộng sản Việt Nam làm được điều đó xin cứ gọi là ngày giải phóng và chắc chắn sẽ có không ít người dân cũng coi đó là ngày chiến thắng.

Huy Đức

Sunday, 28 April 2013

"Conspiracy theory" (Thuyết Âm Mưu) Là Gì?



[Chuyển dịch từ những định nghĩa được đánh giá cao nhất từ urbandictionary.com]
1. Cụm từ được giới truyền thông gán lên bất cứ ý tưởng nào đi trệch với kịch bản/bản thảo của chính phủ.

2. Là kết quả từ việc phân tích kĩ lưỡng và không thiên vị về những sự kiện, dữ kiện, dữ liệu, thông tin và những kết quả xoay quanh những sự kiện quan trọng, nêu ra được rằng có một 'lịch trình' đang được diễn ra.
>>Hàng xóm: Tôi 99% chắc chắn rằng nhà ông đang bị cháy. Ông nên đi đi.
>>Chủ nhà: Đi đi? Nếu tao không tẩm ướp mình trong cái nguồn sáng phát ra từ cái TV ít nhất là 6 tiếng mỗi tối thì tao sẽ không có cơ may nào để thấy vui. Cho nên, không. Mày đi đi. Cút xéo ngay!
>>Hàng xóm: Làm ơn đi cha nội, lửa đang phóng ra từ mấy cái cửa sổ nhà ông kìa, và một đám mây khói đen đang hào quang xung quanh, rõ ràng là nó đang báo hiệu nhà ông đang bị cháy, ông và gia đình nên di tán khẩn cấp.
>>Chủ nhà: Không. Không. Tao không thể tin được chuyện đó, mày chắc chắn nói bậy. Để chứng minh, tao sẽ gọi cho đài (mainstream media - truyền thông đại chúng) để kiểm tra.
>>Hàng xóm: Ông già, không tin thì cứ đi xem đi. Tôi năn nỉ ông làm ơn chỉ cần nhìn vào bằng chứng và tự quyết định. Gia đình ông đang trong tình trạng nguy kịch.
>>Chủ nhà: Chờ chút, tao đang gọi. - Vâng, chào cô chuyên viên tổng đài truyền thông thông minh xinh xắn dễ thương. Hàng xóm của tôi bảo rằng nhà tôi đang cháy. Tôi nghĩ rằng nó chỉ đang quá tiêu cực.
>>Chuyên viên truyền thông: OK, bình tĩnh đi. Một câu hỏi thôi. Có phải nhà ông có cấu trúc bằng sắt thép không?
>>Chủ nhà: Không, nhà tôi bằng gỗ và insulation (tường xốp).
>>Truyền thông: Vậy thì không có gì phải sợ hết. Lửa không làm "chảy" gỗ, nó chỉ làm "chảy" sắt và xi măng, giống như vụ 9-11. Gỗ bắt lửa chỉ là một cái thuyết âm mưu điên khùng. Ông rất thông minh khi đã không tin anh hàng xóm và những người thân. Có lẽ hắn ta đang muốn cướp của nhà ông. Cứ quay lại xem tiếp chương trình "Tôi Yêu Lucy" đi và hãy mua những sản phẩm được quảng cáo. (cúp máy)
>>Chủ nhà: Thấy chưa thằng khốn, mày cần phải sống tích cực hơn một chút. Đừng có điên nữa nghe chưa. Chẳng có nhà nào cháy hết. (đóng rầm cửa lại, lửa cháy làm căn nhà sập xuống với vận tốc của trọng lực, giết chết ông ta và cả nhà.)

3. Cụm từ được thốt ra bất cứ khi nào có người nào tiến đến quá gần sự thật. Điều này ngay lập tức khiến cho người được nhắc đến câm bặt và gây cho người khác một ấn tượng rằng hắn ta là một thằng lồn thần kinh đội cái nón phoi (tinfoil hat) (với niềm tin rằng nó có thể chống kẻ khác thâm nhập vào suy nghĩ của mình), bất chấp những dữ kiện hay bằng chứng thực tế mà họ có.

Hãy nhớ rằng tất cả những cuốn sách lịch sử đều đúng cho tới khi bạn phát hiện ra một điều gì đó mà bạn không nên, tốt hơn là không nên, nói về nó. Nếu không bạn sẽ bị xem như là một thằng thần kinh tâm thần phân liệt khi 3 chữ thần kì "thuyết âm mưu" được thốt ra.

4. Một thuật ngữ mà các vạch trần viên (debunkers) dùng để nói về bất cứ cái gì mà họ không thể chấp nhận được, không cần biết đến tất cả những bằng chứng không thể chối cãi nào được đưa ra. Đối với những người này, cụm từ này đồng nghĩa với lừa đảo, láo lếu, và thậm chí là nguy hiểm để xem qua thay vì mục đích là để vạch trần, hoặc để tự tưởng tượng ra một cảm giác mình cao hơn những kẻ cả tin tin vào những sự lừa dối điên loạn.

5. Một cái mác có thể được gán vào bất cứ lập luận hay quan điểm nào mà một người không thích, để tránh né việc phải đưa ra một câu trả lời hợp lý cho nó. Rất giống với "đó chỉ là ý kiến của mày", "tao không thật sự quan tâm" và "tao chỉ giỡn thôi", lá bài này thường xuyên được chơi bởi những tranh luận gia đã bị thua cuộc và đuối lý, nhưng hắn nghĩ là nếu hắn không trực tiếp thú nhận, chung cuộc hắn vẫn có thể được xem như là người chiến thắng. Mặc dù vậy điều này vẫn còn là một chiêu kế hiểm hóc, vì cái hàm ý cực kì tiêu cực đã được gắn liền với thuật ngữ "thuyết âm mưu". Gắn cho nó là những người nghĩ rằng không thể nào có những người có thể làm điều gì xấu cho chúng ta và sau đó che đậy nó lại. Cho nên tuyên bố rằng một chuyện gì đó là thuyết âm mưu vẫn là một cách hữu hiệu đáng báo động để khiến người ta theo phe những kẻ hoàn toàn không có một luận điểm, bất chấp việc gọi một chuyện là thuyết âm mưu nó vô lý đến thế nào. Nhớ rằng, những cái mác là những thứ rất nguy hiểm và nó có thể dễ dàng ảnh hưởng đến nhận thức của người khác khi bản chất của nó chỉ là để bóp méo sự thật. 

- Không thể tin được là các nhà máy sản xuất đã dùng những chất liệu rẻ tiền cho cái sản phẩm này. Tao nghĩ là họ sẽ làm bất cứ những gì có thể để kiếm thêm vài đồng.
- Haha, vậy sao, tất nhiên đó chỉ là một cái thuyết âm mưu rồi.
- Hả?
- Ai có trí khôn cũng biết rằng các công ty tập đoàn sẽ luôn làm những gì tốt nhất cho chúng ta. Tạo một cái blog và viết về thuyết âm mưu của mày trên đó đi thằng điên.

6. Thường thì có rất nhiều sự thật trong những cái được gọi là thuyết âm mưu, và một núi bằng chứng có thể dễ dàng kiểm chứng bởi bất kì một con người thông minh tỉnh trí nào sẵn sàng nhìn sâu vào vấn đề. 

Đối với những kẻ cười nhạo ngạo mạn tôi sẽ hỏi rằng có khó tin lắm không việc chính quyền hoàn toàn có khả năng lừa dối, lừa gạt, lừa đảo?

Nếu mày trả lời là chính quyền sẽ không bao giờ lừa gạt dân chúng thì thật sự là cái đầu của mày còn chui sâu vào cái đít của mày, sâu hơn nhiều bất cứ một tên đội nón phoi đích thực nào.

Nếu mày thật sự theo sát những dự kiện, facts, thì thật sự là có một cái gì đó rất kì lạ đang diễn ra nếu mày có đủ dũng khí để thành thật và nhìn nhận nó, chứ không phải như một tên hèn nhát co rúm lại với cái đầu chui vào cái đít như một cục cứt gà.

Đừng suy đoán. Hãy nhìn vào những bằng chứng lịch sử và những dữ kiện thực tế và đưa ra quan điểm. Dữ kiện không phải là lý thuyết, giả thuyết, và nếu mày nghĩ nó là thì đm mày đúng là một thằng đần tâm thần. Quá nhiều MTV chăng?

Sự thật ĐANG ở ngoài kia, chỉ khi mày thật sự tìm kiếm nó.

Friday, 26 April 2013

Tiểu luận: Tại sao chúng ta nên bỏ án tử hình?


Tử hình là một trong những chế tài hình sự gây tranh cãi nhất trong thế kỷ 21. Không chỉ ở Việt Nam mà trên thế giới đều có hai quan điểm trái chiều nhau về việc giữ lại hay bãi bỏ án tử hình. Những nhà nghiên cứu về vấn đề này khẳng định việc giữ lại hay bãi bỏ án tử hình không phụ thuộc vào điều kiện về quốc gia, tôn giáo, kinh tế hay lịch sử. Hiện nay, trên thế giới có 139 quốc gia đã bãi bỏ hoàn toàn hoặc không sử dụng án tử hình ít nhất trên 10 năm, chiếm 2/3 tổng các quốc gia trên thế giới. Còn lại 58 nước vẫn sử dụng án tử hình trong đó có Việt Nam [1]. Trong bài tiểu luận này, tác giả ủng hộ quan điểm nên bãi bỏ án tử hình và đưa ra các ý kiến về việc xây dựng một hệ thống chế tài mạnh mẽ hơn.

Đầu tiên, tôi xin trích dẫn lại câu nói nổi tiếng của Mahatma Gandhi - người giúp dân tộc Ấn Độ đánh đuổi thực dân Anh mà không tốn một giọt máu - "An eye for an eye makes the whole world blind." (Xin tạm dịch là: Một mắt đền một mắt chỉ làm cho thế giới này toàn những người mù). Mỗi con người chúng ta đều có quyền cơ bản nhất đó là quyền sống. Không ai được xâm phạm vào quyền ấy ngay cả những người đã sinh ra ta. Một phạm nhân khi giết người khác thì đã xâm phạm vào quyền đấy nên phải bị bắt vào tù (có thể chịu khung hình phạt cao nhất là chung thân không khoan hồng). Giết một ai đấy là sai nhưng tại sao chúng ta lại sử dụng tử hình để chứng minh rằng giết người là sai? Chẳng phải tử hình là giết người? Tử hình có đền được mạng sống cho nạn nhân không? Giết 1 ai đó là sai. 2 việc làm sai (giết người và tử hình) thì không thể ra kết quả đúng được.


Tử hình có giúp tỷ lệ tội phạm giảm không? Giáo sư Michael L. Radelet, Chủ tịch Vụ Xã hội học thuộc đại học Colorado (Mỹ) công bố: 85% các chuyên gia tội phạm học hàng đầu và trên 2/3 số 400 cảnh sát trưởng mà ông khảo sát đều tin chắc rằng án tử hình không có tác dụng làm giảm đáng kể tội phạm giết người hoặc các tội nghiêm trọng khác [2]. 

Tử hình có sức răn đe không? Tôi nghĩ là không bởi vì đơn giản tôi có biết tử hình là thế nào đâu mà sợ. Việc thi hành tử hình chủ yếu không thông báo rộng rãi trong nhân dân nên nếu nói tử hình để răn đe là không phù hợp. Giá trị của luật pháp là để bảo vệ và khuyên bảo người dân chứ không phải để đe dọa. Cũng chưa thấy bằng chứng hiệu quả của việc răn đe, trấn áp tội phạm. Trên thực tế, có một số nghiên cứu cho thấy việc thi hành án tử hình còn kích động bạo lực nhiều hơn tính răn đe [2]. Mỗi ngày, các câu chuyện kinh hoàng như chém người, chặt khúc, đốt xác vẫn nhan nhản trên khắp mặt báo. Khi phạm nhân ra tay biết hậu quả sẽ bị tử hình nhưng không hề chùn bước. Trên thế giới, số liệu thống kê những nước duy trì tử hình, điển hình là Trung Quốc và Mỹ tỷ lệ tội phạm không giảm mà còn tăng chóng mặt. Trong khi đó ở các nước bãi bỏ tử hình như Anh, Canada, Úc, Châu Âu thì tỷ lệ tội phạm giảm. Một điều thú vị ngay trong nước Mỹ những bang thi hành tử hình cũng có tỷ lệ tội phạm cao hơn những bang bãi bỏ tử hình [3].

Phải chăng tử hình mới là hình phạt nhẹ? Phạm nhân bị phán quyết tử hình, người đó có thể ăn năn hối cải vì những việc mình đã làm trong một thời gian ngắn sau đó bị đưa đi tử hình. Chấm hết. Chẳng phải như vậy quá dễ dàng sao? Trong khi đó, tù chung thân không khoan hồng, họ sẽ phải gặm nhấm những sai trái của mình cho đến hết cuộc đời. Hình phạt nặng nhất cho một con người đó là bắt họ phải sống trong sự dày vò của lương tâm và tội lỗi. Cho dù, họ không ăn năn hối cải đi chăng nữa, họ chịu hình phạt phải làm việc, phải trả lại cái "nợ" cho người bị hại, cho xã hội. Như thế mới là hình phạt nặng nề nhất. Hãy tưởng tượng một con chim bị bắn chết với một con chim bị nhốt trong lồng cùng với sự dày vò trong sợ hãi. Con nào sung sướng hơn?

Sẽ phải xây thêm nhà tù? Có thể có người sẽ hỏi rằng nếu luật chung thân không khoan hồng thay thế cho tử hình được thông qua như vậy chúng ta sẽ phải xây thêm nhà tù, tuyển thêm quản giáo, nuôi phạm nhân và những thứ tiền phát sinh. 

Đóng thuế là nghĩa vụ của người dân và nghĩa vụ của nhà nước là sử dụng HỢP LÝ đồng tiền ấy. Chúng ta đóng tiền thuế để xây nhà tù hay tuyển quản giáo cũng là đóng tiền bảo an cho chính chúng ta. Nhà tù được xây vì lý do đó. Cũng giống như việc đóng tiền xây cầu đường để đi lại. Trong nhà tù thì không bao giờ có việc ăn chơi ngồi rồi. Phạm nhân sẽ phải làm việc. Họ sẽ phải sản xuất mà có không lương. Công sức của phạm nhân sẽ chuyển hóa thành các sản phẩm phục vụ lợi ích xã hội.

Như đã đề cập ở bên trên, các nước châu Âu, Anh, Canada, Úc tỷ lệ tội phạm giảm đến 40% [4]. Và không có thông tin nào về việc từ lúc các quốc gia trên bãi bỏ tử hình mà phải xây thêm nhà tù.

Nếu tử hình oan thì có sửa sai được chăng? Ở Mỹ một cường quốc hàng đầu thế giới về điều tra tội phạm, thế nhưng không phải lúc nào họ cũng phán xét đúng. Nhờ công nghệ nhận dạng DNA mới từ năm 1992, 15 tử tù may mắn đã được thả [5]. Có 8 trường hợp bị tử hình oan. 39 trường hợp nghi ngờ rằng đã bị tử hình oan. Ngoài ra, từ năm 1973 đến năm 2005 nước Mỹ có tổng cộng 123 tử tù được thả vì có những bằng chứng vô tội về sau mới được tìm thấy [6]. Còn đây là câu chuyện một tử tù ở Việt Nam 26 năm sau mới được giải oan (http://vietbao.vn/An-ninh-Phap-luat/Bi-ket-an-tu-hinh-oan-26-nam-sau-moi-duoc-giai/65057093/218/). Câu hỏi ở đây là nếu tử hình oan thì ta sẽ sửa sai bằng cách nào?

Vậy nếu tù nhân vượt ngục thì sao? Tù nhân vượt ngục là trách nhiệm của quản lý nhà tù. Tôi cho việc vượt ngục và việc kết án tử hình oan là hai việc hoàn toàn giống nhau. Trách nhiệm đó thuộc về những người quản lý và điều tra. Tôi tin việc vượt ngục người ta còn đưa lên mặt báo, chứ tử hình oan người ta không đưa lên đâu. Nếu có sự việc tử hình oan thì hỏi ai còn lòng tin vào pháp luật nữa. Nếu chúng ta có lòng tin vào pháp luật công bằng thì chúng ta cũng phải có lòng tin vào những người quản lý nhà giam. Trên thế giới này không có thuyết nào gọi là hoàn hảo 100% cả. Cái gì cũng có sự rủi ro của nó. Làm thế nào để rủi ro đó thấp nhất thì gọi là thành công.

Tử hình gây tác động không nhỏ đến tâm lý, cuộc sống của người hành quyết.



Dưới đây là câu chuyện của đại tá công an Đà Nẵng Nguyễn Thanh Hùng: “Mỗi khi có lệnh thi hành án tử hình, chúng tôi phải chọn đội thi hành án gồm 10 người là những đồng chí khỏe mạnh, có chiều cao, trí lực tốt, chưa có vợ, hoặc gia đình không có người ốm đau. Nếu có vợ, con thì không chọn đồng chí vợ đang mang bầu hoặc đang nuôi con nhỏ... và động viên anh em không được tiết lộ nhiệm vụ cho người thân và gia đình biết. Sau đó tổ chức cho anh em dựng hình nộm tập bắn, công tác tư tưởng, rồi mới ra pháp trường thi hành nhiệm vụ. Từng chỉ huy thực hiện án tử hình, tôi thấy, tại pháp trường tất cả những cán bộ chiến sĩ được phân công thi hành án tử hình đều hoàn thành tốt nhiệm vụ, không hề nao núng trước tội phạm. Nhưng sau khi thực hiện xong công việc, vẫn có người không tránh khỏi bị ám ảnh, có đồng chí cả tuần về căng thẳng, không ngủ được. 

Tôi có những vụ bắn cách đây 25 năm mà vẫn như mới bắn ngày hôm qua, hình ảnh diễn ra ở pháp trường vẫn y nguyên. Trên pháp trường, Hội đồng thi hành án thì ngồi rất xa, trước khi bắn, chúng tôi phải chạy một khoảng đường khá dài để báo cáo. Sau khi trở về vị trí chỉ huy bắn xong, người chỉ huy lại tiến sát tử tù để bắn viên cuối cùng, nhiều lần bắn viên cuối cùng, máu tử tội còn văng cả vào súng, vì thế mà người chỉ huy là căng thẳng nhất. Có người trong hội đồng thi hành án, mặc dù ngồi rất xa, nhưng khi nổ súng còn quay mặt đi, không dám nhìn…” [7]. Nay đại tá chắc sẽ thấy thanh thản hơn khi chính phủ vừa quyết định bỏ hình thức xử bắn thay vào tiêm thuốc độc. Thế nhưng trách nhiệm và gánh nặng bây giờ lại thuộc về những người đi tiêm. Ai sẽ đi tiêm kết liễu tử tù bây giờ? Tuy là hành quyết phạm nhân để trừ họa cho xã hội, giết một con người đơn giản như trong phim ảnh hay sao? Sáng sớm giết tử tội, chiều về có cảm giác hạnh phúc vui vầy với gia đình được chăng ? Những ám ảnh đó bản thân chúng ta có phải gánh vác không?

Tại sao phần lớn chúng ta ủng hộ chế tài tử hình? Cá nhân tôi nghĩ phần quan trọng là do ảnh hưởng tiêu cực rất lớn từ văn hóa phim ảnh của Mỹ và Trung Quốc đến suy nghĩ của chúng ta. Một kịch bản truyền thống của phim Mỹ sẽ là thế này: Nhân vật chính từ bỏ tổ chức, tổ chức đến thủ tiêu gia đình anh ta. Anh ta vác súng đi giết chết hết kẻ thù để trả thù cho gia đình. Anh là người hùng. Còn Trung Quốc thì quán triệt việc máu phải trả lại máu mới công bằng. Ngay cả ở Việt Nam, truyện cổ tích dành cho trẻ em, Tấm nấu mắm bằng xác của Cám rồi gửi về cho mẹ ghẻ ăn. 

Tóm lại chúng ta nên làm gì? Trước hết tôi đề nghị bãi bỏ án tử hình thay vào đó án phạt cao nhất sẽ là tù chung thân không khoan hồng. Sau đó quan trọng nhất là chúng ta, hay xã hội, cần phải nhìn lại chính bản thân mình. Con người chẳng ai muốn phạm tội cả. Những người phạm tội suy cho cùng đều có nguyên nhân sâu xa. Thay vì chúng ta không tìm cái nguyên nhân sâu xa đó để xử lý, mà cứ áp dụng hình thức tử hình nhưng là một cách giải quyết nhanh gọn. Tội phạm thì như cỏ vậy, bạn có cắt cỏ mà không triệt gốc thì nó lại còn mọc nhanh hơn.

Để tôi ví dụ cho dễ hình dung: có câu chuyện gần đây tôi đọc trên báo về người cháu giết ông rất dã man để lấy tiền đi chơi điện tử. Chúng ta chỉ phán xét hành động giết người dã man mất nhân tính của người cháu nhưng lại không đi phân tích vì sao người cháu đó là làm vậy. Bị cáo làm vậy bởi vì muốn có tiền. Tại sao lại muốn có tiền? Tại vì để chơi game. Tại sao lại muốn chơi game? Tại vì bị cáo ghiền chơi game? Tại sao bị cáo ghiền chơi game? Đến đây để tôi trả lời hộ: tại vì xã hội không có sân chơi cho thanh niên, tại vì nhà trường không giáo dục học sinh về thể lẫn chất, tại vì gia đình không quan tâm chăm sóc, tại vì xã hội nhìn nhận thằng bé này là một tên côn đồ vô dụng…

Đánh giá con người qua hành vi là thiển cận. Chẳng có ai lại giết người không lý do. Nếu mà không có lý do thì người đó có thể vướng vào các bệnh về thần kinh, tâm lý, sinh học. Khi một phạm nhân giết người chúng ta liền đổ lỗi ấy cho phạm nhân, còn xã hội thì sao?

+ Xã hội, chính trị, nhà trường, gia đình, giáo dục ... đóng một vai trò rất lớn đến sự phát triển và hình thành các hành vi của tội phạm.

+ Xã hội không có sự công bằng, sự chênh lệch giàu nghèo, sự tôn thờ cuộc sống vật chất ... ảnh hưởng đến hành vi của tội phạm.

+ Con người chúng ta đối xử với nhau bằng những cái mác mà họ dán lên người khác. Nếu một người trước đó có tiền án về trộm cắp. Chúng ta sẽ dán các mác "thằng trộm cắp" lên họ. Liệu họ có thể sống như một người bình thường được không khi mà chúng ta đối xử với nhau bằng những cái mác thay vì là phẩm chất bên trong của con người.

Một xã hội phát triển là xã hội ở đó con người có cái nhìn tổng quát, đa chiều, đa phương diện từ mọi phía về một vấn đề. Chứ không phải là tự cho mình ở một vị trí cao rồi nhìn xuống phán xét người khác. Tôi nghĩ xã hội chúng ta sẽ bước thêm một bước không những gần tới sự phát triển về kinh tế, chính trị, giáo dục, xã hội mà còn nhân cách cao đẹp của con người nếu từ bỏ tử hình.

© Nguyễn Bá Huy 7/2010


Nguồn Khaisang

Một trường hợp công dân Việt Nam mất tích

Thông tin về bạn Nguyễn Thành Đồng, sinh viên trường ĐH Công nghệ Nanyang, Singapore mất tích 6 ngày nay đã trở về nhà an toàn khiến gia đình, bạn bè vui mừng và thở phào nhẹ nhõm.

Thông tin bạn Thành Đồng đã trở về an toàn khiến gia đình và bạn bè vui mừng khôn xiết.
Chia sẻ với iOne, bác Nguyễn Hữu Kỷ, bố của bạn Thành Đồng nói: “Thật sự gia đình rất vui mừng và hạnh phúc không thể diễn tả được bằng lời. Gia đình dự định chiều nay bay sang Singapore để tìm kiếm Đồng thì nhận được thông tin từ bạn cùng phòng rằng Đồng đã trở về nhà an toàn”.

Bác Kỷ cũng đã nói chuyện trực tiếp với bạn Thành Đồng để tìm hiểu nguyên do khiến Đồng mất tích nhiều ngày như thế. Ba của Đồng nói: “Hiện tại Đồng cũng cảm thấy rất có lỗi khi đã làm cho mọi người lo lắng đến như vậy. Trong những ngày qua Đồng đã “trốn” trong một phòng học của trường để thực hiện một dự án nghiên cứu cá nhân. Do không muốn bị làm phiền nên mọi thiết bị liên lạc Đồng để bỏ lại phòng trọ”.
Do nghĩ đơn giản về hành động của mình nên Đồng không lường trước sự lo lắng của mọi người. Đồng sẽ ra hiện diện với cơ quan cảnh sát để trình bày, đồng thời cũng muốn qua đây gửi lời cảm ơn, lời xin lỗi chân thành với những người bạn, cư dân mạng đã quan tâm đến Đồng trong suốt những ngày qua, bác Kỷ nói.
Đây chỉ mời là chia sẻ từ phía gia đình Đồng. Tới thời điểm này Đồng vẫn chưa chính thức lên tiếng về lý do mình "biến mất" trong suốt những ngày qua. Theo chia sẻ của bạn Ben Truong (bạn của Đồng) thì Đồng đang trình báo với cảnh sát nên chưa rõ nguyên nhân thực hư thế nào.
Trước đó, thông tin bạn Nguyễn Thành Đồng, sinh năm 1991, sinh viên trường ĐH Công nghệ Nanyang, Singapore mất tích khiến gia đình và rất nhiều người lo lắng. Khi thông tin về sự mất tích của Đồng được đăng tải trên trang cá nhân của một người bạn, đã có rất nhiều cư dân mạng, du học sinh cùng nhau share thông tin để tìm kiếm nam sinh này.

Thursday, 25 April 2013

Chúng ta không cần một cuộc Cải cách giáo dục rầm rộ


Chúng ta cảm giác bị thiếu hụt, chúng ta thấy mình không phát triển, chúng ta hoang mang khi nhìn thấy những sinh viên tự tin và chuyên nghiệp của các nước phương Tây và chúng ta vội vàng đổ lỗi cho nền giáo dục. Hệ thống giáo dục còn rất nhiều sai lầm, điều đó không thể phủ nhận, nhưng đó không phải nguyên nhân chính khiến chúng ta tụt hậu, kém cỏi như ngày nay. Đổ lỗi tai ngoại cảnh, tại tình hình chính trị, tại thực trạng xã hội… đó là căn bệnh ngàn đời của Việt Nam ta, để bao biện cho sự lười biếng và thụ động của mình.
Nếu chúng ta cho rằng thay hệ thống giáo dục này bằng một hệ thống giáo dục khác sẽ làm chúng ta được phát triển hơn, thì đó là một niềm tin sai lầm. Khi đã hình thành hệ thống giáo dục thì việc giáo dục không hỗ trợ cho việc con người được là chính mình. Không một hệ thống giáo dục nào cho phép bạn được tồn tại đúng với con người thực của bạn. Bạn nói nền giáo dục của Mỹ là tân tiến vì nó cho bạn cơ hội được sáng tạo. Thưa không! Sự sáng tạo của bạn chỉ được ở trong vòng khuôn khổ là ở dưới các cây cổ thụ. Bạn thấy nó vĩ đại chỉ bởi vì bạn vừa chuyển từ môi trường này sang môi trường khác và bạn thấy nó mới lạ. Không hơn! Bởi thế, việc học trong các trường đại học lớn để rồi bỏ học đã trở thành truyền thống của những người tạo ra đột phá xã hội như Bill Gates hay Mark Zuckerberg.

Hệ thống giáo dục ra đời không phải để hoàn thiện chúng ta, mà là để gọt rũa tâm trí của chúng ta cho phù hợp với mục đích của một nhóm lợi ích nào đó. Ở các quốc gia thần quyền, giáo dục phục vụ cho quyền lực của tôn giáo. Ở các quốc gia quân chủ và chuyên chế, giáo dục phục vụ cho chính trị. Ở các quốc gia tư bản, giáo dục phục vụ cho đồng tiền. Bằng cách này hay cách khác, các hệ thống luôn kiểm soát chúng ta hoặc bằng dọa dẫm hoặc tạo những cảm giác dễ chịu bằng phương tiện vật chất hoặc cơ hội việc làm trong tương lai. Nhưng tất cả những điều đó không làm chúng ta hoàn thiện bản thân mình. Hơn nữa, bản thân tôi nghĩ, con người vốn bất toàn, không ai đủ tư cách để giáo dục ai với toàn bộ những ham muốn, giận dữ, đố kỵ và nhỏ mọn ẩn dấu trong con người. Làm sao những người chưa toàn thiện lại có thể hướng dẫn người khác cách trở nên toàn thiện? Giáo dục không làm gì hơn được ngoài việc chỉ cho chúng ta cách thích ứng với môi trường tự nhiên và xã hội. Còn lại, mọi lời hô hào chỉ là sáo rỗng.
Tôi không có ý định phủ nhận vai trò của hệ thống giáo dục. Vai trò của hệ thống giáo dục là để giữ độ ổn định của xã hội trong một thế cân bằng. Thử tưởng tượng một tình trạng hỗn loạn ai cũng làm theo ý mình xem! Đó sẽ là thảm họa! Hiểu được vai trò đó, chúng ta mới có thể chấp nhận thích ứng với các dạng hệ thống nhưng không hề bị phụ thuộc vào hệ thống.
Bạn có thể chửi rủa tất cả các lỗi lầm của hệ thống. Bạn có thể đưa ra một mô hình và khẳng định rằng nó tân tiến hơn hệ thống cũ. Nhưng bạn càng phản ứng thì tất cả điều đó cho thấy bạn không hề thoát khỏi sức ảnh hưởng của hệ thống cũ. Mọi cuộc cải cách giáo dục sẽ là vô nghĩa khi con người tạo ra những cải cách ấy không có gì mới mẻ. Vẫn lối tư duy cũ, vẫn nhận thức cũ, vẫn ở trong một vị thế cũ, bạn hi vọng rằng bạn có thể đưa ra cái mới? Và cho dù bạn có áp dụng mô hình giáo dục từ các nước tân tiến hơn vào tình trạng của xã hội bạn sống, thì cũng sẽ chỉ là một sự kệch cỡm, rồi bạn sẽ mất nhiều năm đi sửa lỗi hệ thống.
Trường học thực sự dậy gì cho chúng ta: 1. Sự thực đến từ người có quyền bính/ 2. Trí tuệ là khả năng học thuộc lòng và nhai đi nhai lại/ 3. Học vẹt và lặp lại sẽ được thưởng/ 4. Không tuân thủ sẽ bị trừng phạt/ 5. Hãy phục tùng một cách lý trí và mang tính xã hội
Vậy chẳng lẽ chúng ta ngồi im và chấp nhận thực tế buồn nản trong nền giáo dục này? Đương nhiên là không? Nhưng bạn chờ đợi việc đưa ra một hệ thống mới tốt đẹp hơn rồi mới cắp sách học hành nghiêm túc thì bạn quả là vô vọng. Hệ thống có thay đổi hay không, điều đó phụ thuộc vào mỗi chúng ta chứ không phải từ Bộ trưởng Bộ giáo dục.
Đã bao giờ bạn thử thôi cách suy nghĩ: Học để trở nên giàu có cho khoe mẽ với đời, học để lấy điểm cao cho có vị thế xã hội, học để vừa lòng bố mẹ… và thử học cho chính bản thân mình xem. Khi học để mở mang tâm trí của chính mình, chúng ta có cơ hội để hiểu rõ bản chất của mọi sự vật, sự việc xảy đến; chúng ta có cơ hội để có nhiều chọn lựa hơn cho tư tưởng của mình; chúng ta sẽ kho bị lôi kéo, dụ dỗ, mua chuộc và có quyền tự do ý chí cá nhân. Tự học không có nghĩa là cắm mặt vào quyển sách, mà là với tinh thần đó, chúng ta học hỏi trong từng việc nhỏ nhặt. Ăn một loại thức ăn ngon, cảm nhận hương vị và mường tượng về cách các nguyên vật liệu hòa trộn với nhau, đó là tự học. Chơi game và ngẫm nghĩ xem tại sao trò chơi này lại hấp dẫn mình đến vậy, trò chơi này khiến kỹ năng nào của mình phát triển, đó là tự học. Lau dọn nhà cửa một cách có trách nhiệm, sắp xếp thứ tự các hành động sao cho hiệu quả, đo độ tiêu chuẩn hoàn hảo của mình đến đâu, đó là tự học. Đi chơi “chém gió” với bạn bè, quan sát tâm lý người nói chuyện và theo dõi quá trình lên xuống tình cảm cả bản thân, đó cũng là tự học. Thậm chí, khi bạn ngồi một mình và không làm gì cả, để dòng suy nghĩ chạy qua chạy lại trong đầu, lắng nghe những giọng nói nội tại tranh cãi nhau, đó cũng là tự học.
Và bởi thế, với việc tự học, chúng ta không cần mất thời gian để chửi rủa hệ thống giáo dục lỗi thời và nhiều tiêu cực. Khi số lượng những người tự học tăng lên, hệ thống tự khắc phải chuyển mình. Đừng đặt quyền tạo dựng hệ thống giáo dục vào trong tay của một người nào đó khác chưa toàn thiện, trong khi chính bạn mới là tương lai của hệ thống này. Nếu bạn muốn hệ thống giáo dục phục vụ cho việc phát triển bản thân của bạn, vậy thì tôi nhắc lại lần nữa, bạn đã sai lầm. Không ai có thể khiến cho bạn phát triển nếu bạn không thấy việc phát triển ấy là cần thiết. Hệ thống giáo dục sinh ra để ổn định xã hội, thế nên khi con người càng phát triển thì hệ thống càng ổn định hơn và xã hội càng ổn định hơn.
Hãy hoàn thiện mình trước khi hoàn thiện xã hội! Hãy để cho mình hướng tới sự cao đẹp và tiến bộ trước khi hướng xã hội theo điều đó. Và chúng ta không cần những lời hô hào cải cách giáo dục rầm rộ. Chúng ta cần lời hô hào: “Hãy tự cải cách chính bản thân mình”.
Hà Thủy Nguyên

Wednesday, 24 April 2013

Nếu phụ nữ cần phải vạch ngực mình ra để thể hiện quan điểm, thì cứ làm


Rhiannon Lucy Cosslett
Nhật báo New Statesman, ngày 27/3/2013
Ánh Hiền dịch

Khi tôi viết bài này, có thêm một bức ảnh ngực trần khác đang lan truyền trên mạng. Không thay đổi gì, có lẽ bạn sẽ nghĩ vậy, nhưng tin tôi đi – lần này là khác biệt. Bức ảnh phơi bày một nhà hoạt động Tunisie 19 tuổi, được biết đến với tên là Amina, tóc tém, môi màu sơ-ri. Cô ấy đang cầm điếu thuốc và đọc sách, hơi cau mày, mắt thì nhìn thẳng vào trang giấy. Dọc hai bầu ngực trần là dòng chữ Arabic: “My body belongs to me and is not the source of anyone’s honour” (Thân thể tôi thuộc về tôi, không phải là nguồn danh dự của ai cả). Như là nghệ thuật vậy. Ở tấm thứ hai, cô ấy xòe cả hai tay ngang ngực thách thức chửi thề với dòng chữ màu đen được viết tháu ở ngực “Fuck your morals” (Đụ cha cái đạo đức của các người). Chỉ có một từ mô tả dáng vẻ Amina như thế nào, đó là “gây hấn”.

Hai bức ảnh trên được đăng trên mạng xã hội Sách Hiện Mặt (Facebook) của nhóm Femen đấu tranh cho nữ quyền ở Tunisie, ngay trước khi nó bị tin tặc và được thay bằng những dòng kinh Quran. Đó không phải là sự phản ứng mạnh nhất: chủ tịch Hội Đồng Nâng cao Đức Hạnh và Ngăn Chặn Sự Đồi Trụy, Almi Adel tu sĩ phái Salafi, phần nào có thể đoán trước kêu gọi việc ném đá Amina cho đến chết. “Hành động của cô ta có thể gây ra một bệnh dịch. Nó có thể truyền từ người này sang người kia và mang đến ý tưởng hành động cho những người phụ nữ khác”, ông ta nói, có lẽ cũng nhận ra dáng vẻ gây hấn của Amina như thế nào. Đáp lại, có thông tin cho rằng gia đình cô ấy đã đưa cô ấy vào một bệnh viện tâm thần. Khi tôi viết bài này, hơn 86500 người đã kí vào một đơn kiến nghị kêu gọi che chở cho cô ấy.

Adel đã đúng khi sợ hãi. Mặc dù việc đấu tranh cho sự bình đẳng vẫn chưa lan nhanh như một bệnh dịch, nhưng những hình ảnh về sự phản đối của nhóm Femen được lan truyền lặp đi lặp lại như những vi-rút. Khả năng truyền đạt thông tin nhanh chóng trên mạng biến nó thành một sức mạnh đáng kể. Tình trạng nguy hiểm của Amina sẽ không bị lờ đi, đặc biệt là không bởi những phụ nữ dễ bị ảnh hưởng như chúng ta, những người, hóa ra, rất nhạy cảm để thuyết phục.

Những người mà lên án Femen vì cho rằng đã khuyến khích Amina đặt bản thân vào sự nguy hiểm cũng mang tội ác giống các giáo sĩ như Adel – phủ nhận một người phụ nữ sở hữu cơ thể của mình. Điều này cũng tương tự với hàng ngàn người để lại lời bình luận về ngực của Amina. Nhưng, việc đời là thế, có vú: ai cũng có ý kiến riêng của mình.

Nhóm Femen tiến hành đấu tranh ngực trần từ năm 2010, khi họ nhận ra rằng đây là cách thức hiệu quả nhất để gây chú ý bởi giới truyền thông chính thống. “Khi chúng tôi không để ngực trần…[chúng tôi] bị lờ đi”, Inna Shevchenko, một trong những nhà lãnh đạo, từng nói.
  
Ban đầu, nhóm được thành lập nhằm thể hiện sự phản đối với tệ nạn du lịch tính dục, tình trạng đang gây ra sự quấy rối liên tiếp của cánh đàn ông đối với phụ nữ ở Ukraina, nhưng sau đó đã tiến hành một số hoạt động gây rối, phản đối một loạt đề xuất từ việc phản đối bỏ tù ban nhạc Cái Lồn Nổi Loạn (Pussy Riot) cho đến dâm ô và tông giáo có tổ chức. Những bức ảnh về các phụ nữ (nhóm Femen chỉ trích rằng các tờ báo luôn chọn đăng những bức phô bày dáng vẻ nóng bỏng “xôi thịt” nhất của các thành viên) xuất hiện trên những tờ báo khổ nhỏ hay khổ lớn. Ở những tờ báo khổ lớn, đi kèm với các bức hình là những bài viết suy tư chất vấn liệu quyết định phô bày những núm vú như thế có lu mờ đi thông điệp đấu tranh của họ.


Nhà hoạt động Ai Cập Aliaa Elmahdy và các thành viên từ nhóm nữ quyền Femen người Uckraina biểu tình phản đối Hiến pháp Ai Cập trước đại sứ quán Ai Cập ở Stockholm. Hình ảnh: Getty Images

Việc sử dụng ngực của nhóm Femen như là một cách thức thu hút sự chú ý truyền thông vừa mang tính khinh bạt vừa mang tính sành sõi. Với những người đang chất vấn liệu việc phô bày núm vú như thế có lu mờ đi thông điệp chính phản đối sự gia trưởng, thì dường như họ quên rằng: những núm vú còn là những thông điệp.

Việc để ngực trần đáng chú ý của nhóm Femen không những chỉ ra rằng phụ nữ đang tiến hành việc đòi lại và kiểm soát thân thể của họ, mà còn là cách thức rất hiệu quả trong việc chỉ trích những sự sai lạc của xã hội kì thị giới tính của chúng ta.

“Ồ, nhìn kìa, thật là nhàm chán và dễ đoán”, những nhà hoạt động có lẽ sẽ nói vậy.
“Muốn truyền thông chú ý đến thì dễ thôi, chỉ cần phơi mình một số thứ”. Họ đang vận dung cái điều mình gọi (khá là khôn ngoan, tôi cho là vậy) “nhục dục thú tính của chế độ gia trưởng”. Những núm vú ấy lu mờ đi cái thông điệp chỉ khi với sự bảo thủ của mình bạn xem chúng như là những phần cơ thể nhục dục thông thường. Có lẽ đó là lý do tại sao Femen đạt được thành công hơn ở Pháp, một quốc gia về phương diện lịch sử thấy các đầu vú không đáng sợ như ở Anh.


Thậm chí ngay cả khi bạn quyết định vật thể hóa hoạt động nhóm Femen, nó sẽ không để bạn thoát khỏi nó một cách dễ dàng. Vì cái “nhìn chằm chằm của cánh đàn ông” thường sẽ bị ngắt ngang bởi những câu khẩu hiệu phản đối triệt để, đến nỗi bất cứ toan tính dẫn tới cái nhìn biến thái nào cũng trở thành nỗi thất vọng ít nhiều. Thích hợp cho phong trào khinh bạt tông giáo có tổ chức, thế đứng phản đối của các thành viên Femen có điều gì đó rất thu hút giống những người theo tông giáo đa thần tiền Ki-tô giáo (paganism), đội vòng hoa trên đầu, tay giơ lên giơ xuống biểu thị sự phản đối trong không khí. Không có gì lạ khi họ được gọi là những chiến binh.

Femen phù hợp với chuỗi dài của những nhóm hoạt động trực tiếp xóa mờ ranh giới giữa nghệ thuật và chính trị, và nhóm quy chiếu các hoạt động quấy rối của họ như là “hành động” hoặc “biểu diễn”. Nhóm cũng rất được truyền thông chú ý đưa tin, cái điều mà Guy Debord và những người thuộc trào lưu nghệ thuật tình huống (situationnist) chưa từng có được.

Nhiều hoạt động của nhóm Femen tôi cho khá là dí dỏm, điển hình là việc mang bộ râu giả giống kiểu của Alexander Lukashenko để phản đối sự độc tài của ông người Belarus này. Vì những rắc rối của mình, có thông tin là những nhà hoạt động bị dẫn vào rừng bởi lực lượng an ninh, bị tạt bằng xăng và bị đe doạ thiêu bằng bật lửa. An phước thay, họ đã sống sót. Về những nhà đấu trang tự do ngực trần này, bạn nói gì thì nói nhưng dù không có nửa số trứng dái họ vẫn rất can đảm. (Hay nên đổi lại là “buồng trứng”?) Và Amina thì còn hơn nhiều người khác. Việc làm của nhóm Femen, giống như hoạt động nghệ thuật tối thượng, hoàn toàn tùy thuộc vào sự phản ứng của bạn. Nếu bạn muốn cố ý lăng nhục hoặc heo chó với cái mà tổng kết lại chỉ vài cái bộ ngực trần được dùng với mục đích cao đẹp nhất – sự giải phóng của phụ nữ - thì bạn cứ làm đi. Tất cả việc bạn đang làm càng minh chứng hơn luận điểm của nhóm Femen, mãi mãi là như thế.

Amina đã chứng minh được chủ trương của cô ấy, một cách trần trụi hơn hết thảy. Tôi thành thật hy vọng rằng, dù cô ấy ở đâu, cô ấy đều ổn.

Đụ cha cái đạo đức của các người, thực vậy. Thậm chí có lẽ tôi cũng sẽ phô “cái ấy” ra để tỏ sự đoàn kết.

Bản dịch tại Sài Gòn, 16/4/2013
Bản tiếng Anh http://www.newstatesman.com

Kinh Nghiệm kiểm tra Error phần cứng máy tính


Một ngày đẹp trời, bạn bật máy tính lên nhưng màn hình chỉ toàn một màu đen. Bạn không biết phải làm gì? 
Khi máy tính không thể khởi động thì phần cứng là thứ bạn cần quan tâm nhất, nhưng để có thể tìm ra đúng bệnh cho chiếc máy tính thì bạn nên làm theo trình tự dưới đây để tránh chẩn đoán sai nguồn cơn. Những bước dưới đây có thể áp dụng khi máy tính không thể khởi động được, có tiếng kêu lạ hoặc có khởi động nhưng không thể vào được Windows, còn nếu đã vào được Windows thì vấn đề của bạn nằm ở phần mềm).
1.Kiểm tra nguồn điện

Không riêng gì máy tính mà tất cả các thiết bị điện khi hỏng hóc thì việc đầu tiên bạn nên làm là kiểm tra lại nguồn điện, từ nguồn điện trong nhà, ổ nối cho tới dây nguồn của máy. Cách đơn giản nhất là dùng bút thử điện để kiểm tra đã có điện vào hay chưa. Tiếp đến, mở thùng máy ra và cắm lại các dây dẫn từ nguồn vào mainboard và các thiết bị khác, sau đó thử khởi động, nếu không thấy đèn sáng hoặc quạt nguồn không quay thì có thể bộ nguồn đã hỏng và cần được thay thế. Thường thì các bộ nguồn đều có cầu chì nên nếu may mắn bạn chỉ cần thay cầu chì của nguồn là được, tất nhiên để tự thay cầu chì cho nguồn bạn cũng cần có chút kinh nghiệm sử dụng mỏ hàn vì cầu chì được hàn trực tiếp lên bo mạch nguồn. 
Dùng mỏ hàn nhiệt thay cầu chì bị đứt bằng 1 cái khác hoặc dùng 1 sợi dây đồng mảnh nối tắt 2 đầu (cách này hơi nguy hiểm).2. Kiểm tra màn hình và card đồ họa

Sau khi chắc chắn là nguồn vẫn hoạt động bình thường mà khi khởi động màn hình vẫn không hiển thị gì thì bạn cần kiểm tra màn hình và Card màn hình. 

Trước tiên vẫn là dây nguồn màn hình (khi có điện đèn led nhỏ ở góc màn hình sẽ sáng) rồi tới cáp nối VGA/DVI, nếu được hãy mượn một màn hình khác thử nghiệm để xem có phải màn hình bị hỏng không. Nếu vẫn không mang lại kết quả thì cần xem xét tới card đồ họa. Bạn có thể thử một số cách như tháo card ra rồi cắm lại, chuyển sang chip đồ họa tích hợp (nếu mainboard có hỗ trợ) hoặc thay thế bằng một card đồ họa khác. 

3. Lỗi RAM
Sau khi kiểm tra hết vấn đề về nguồn và màn hình mà vẫn không tìm ra nguyên nhân gây lỗi, thì thiết bị kế tiếp bạn cần kiểm tra chính là bộ nhớ của máy. 

ất cả những gì bạn có thể làm với RAM chỉ là tháo ra lau chùi và lắp lại.

RAM cũng là một nguyên nhân phổ biến khiến máy tính gặp trục trặc. Có thể chân cắm RAM bị lỏng (máy sẽ kếu bíp ngắn và lặp lại liên tục hoặc không có tiếng bíp khi khởi động), bạn chỉ việc tháo ra và cắm lại (thử cắm vào khe khác nếu vẫn không khắc phục được), đảm bảo lau sạch chân cắm RAM.Gắn lại thanh RAM một cách cẩn thận bằng cách ấn từ từ hai đầu thanh RAM xuống khe cắm tới khi 2 lẫy khớp vào 2 bên thanh RAM là được. Lưu ý RAM chỉ có một hướng cắm duy nhất nếu ngược sẽ không thể cắm được.

Nếu vẫn không được thì bạn có thể thử thay từng thanh RAM bằng một thanh khác mà bạn chắc chắn là vẫn hoạt động tốt để xem nguyên nhân có phải do RAM hay không.
 
4. Ổ Cứng

Nếu màn hình BIOS vẫn hiển thị khi khởi động nhưng chỉ dừng ở đó và không thể vào được Windows thì có thể vấn đề do ổ cứng. Khi máy vừa khởi động, nếu để ý kĩ sẽ nghe thấy tiếng lạch cạch nhỏ (tiếng đầu đọc di chuyển về vị trí cao nhất) hoặc bạn có thể sờ bằng tay xem ổ cứng có rung hay không, nếu không thì cần xem lại nguồn cấp cho HDD để đảm bảo ổ cứng vẫn hoạt động. Nếu ổ cứng vẫn quay nhưng vẫn không vào được Windows thì trường hợp này có thể do Virus gây ảnh hưởng đến file hệ thống của bạn, vấn đề về phần mềm xin không bàn đến trong bài này. Nếu như xem màn hình BIOS không thấy tên ổ cứng hiện lên nghĩa là ổ cứng đã hỏng và cần thay thế.
 





Tất nhiên những mẹo kiểm tra ổ cứng có hoạt động hay không chỉ áp dụng với ổ cứng cơ thông thường, không áp dụng với ổ SSD vì đơn giản là ổ SSD không có động cơ.

Qua các bước kiểm tra ở trên mà vẫn không tìm ra nguyên nhân lỗi thì rất có thể Main hoặc Chip của bạn có vấn đề. Khả năng Main bị lỗi thường cao hơn do CPU ít khi hỏng (trừ khi bạn ép xung thường xuyên) nên nếu có điều kiện bạn có thể thay CPU khác để thử. Tuy nhiên lời khuyên tốt nhất cho bạn nếu có ý định thay Mainboard là nên thay cả cây mới nếu dàn máy của bạn đã “có tuổi” vì linh kiện cũ dù sao cũng khó tương thích với Main mới vả lại giá thành cho đồ cũ tốc độ thấp cũng không kém gì đồ mới với tốc độ cao hơn rất nhiều.
 
Tham khảo: PC World

Nguồn điện máy tính: Quan trọng hơn bạn nghĩ

Thường người ta chi khá bộn cho các thành phần chính của máy tính như CPU, RAM, bo mạch chủ... Việc chi 150 USD cho card đồ hoạ thế hệ mới có vẻ hợp lý hơn đầu tư khoản tiền đó cho bộ nguồn. Tuy nhiên, những thử nghiệm cho thấy bộ nguồn đóng vai trò quan trọng đối với hiệu quả hoạt động của hệ thống.
Khi xây dựng hệ thống máy tính mới, người dùng thường không mấy khi chú ý tới một thành phần rất quan trọng - bộ nguồn. Thường người ta chi khá bộn cho các thành phần chính của máy tính như CPU, RAM, bo mạch chủ... Việc chi 150 USD cho card đồ họa thế hệ mới có vẻ hợp lý hơn đầu tư khoản tiền đó cho bộ nguồn (BN) hay Power Supply Unit (PSU). Tuy nhiên, những thử nghiệm cho thấy BN đóng vai trò quan trọng đối với hiệu quả hoạt động của hệ thống. Chip lõi kép, đồ họa kép cùng với những "món đồ chơi" ngốn điện khủng khiếp khác đang ngày càng dồn "áp lực" lên BN. Bài viết này giới thiệu các khái niệm cơ bản, những thông số quan trọng, cách thức để nhận biết một BN tốt và phù hợp với máy tính của bạn.
NHỮNG VẤN ĐỀ CƠ BẢN
Tất cả các loại BN khi xuất xưởng đều phải có tem chứng nhận chất lượng với đầy đủ thông số như điện thế, công suất...
1. Công suất

Công suất nguồn điện, giá trị được tính như sau: 

Watt (W) = Voltage (V) x Ampere (A); với V là hiệu điện thế Và A là cường độ dòng điện.
2. Các đường điện
Bộ nguồn thường có nhiều đường điện khác nhau, gồm: +3,3V, +5V, +12V, -5V, -12V. Ý nghĩa của chúng như sau:

-12V: Được sử dụng chính cho các mạch điện cổng Serial và hầu như rất ít được dùng trên các hệ thống mới. Mặc dù các BN mới đều có tính tương thích ngược nhưng công suất các đường -12V chỉ chưa tới 1A.

-5V: Chủ yếu sử dụng cho các bộ điều khiển ổ đĩa mềm và mạch cấp điện cho các khe cắm ISA cũ. Công suất đường -5V cũng chỉ dưới 1A. 
0V: Đây là đường "mát" (Ground) của các hệ thống máy tính cá nhân. 

+3,3V: Là một trong những mức điện thế mới trên các bộ nguồn hiện đại, xuất hiện lần đầu tiên khi chuẩn ATX ra đời và ban đầu được sử dụng chủ yếu cho bộ vi xử lý. Hiện nay, các bo mạch chủ (BMC) mới đều nắn dòng +3,3V để nuôi bộ nhớ chính. 

+5V: Nhiệm vụ chính là cấp điện cho BMC và những thành phần ngoại vi. Ngoài ra, các loại bộ vi xử lý như Pentium III hay AthlonXP cũng lấy điện từ đường 5V thông qua các bước nắn dòng. Trên những hệ thống mới, đa số các thành phần linh kiện đều dần chuyển qua sử dụng đường 3,3V ngoại trừ CPU và BMC.

+12V: Trong các hệ thống máy tính hiện đại, đây là đường điện đóng vai trò quan trọng nhất, ban đầu nó được sử dụng để cấp nguồn cho mô tơ của đĩa cứng cũng như quạt nguồn và một số thiết bị làm mát khác. Về sau, thiết kế mới cho phép các khe cắm hệ thống, card mở rộng và thậm chí là cả CPU cũng "ăn theo" dòng +12V. 

Khi công tắc nguồn được nhấn lần đầu tiên và BN khởi động, nó sẽ mất một khoảng thời gian để các thành phần trong nguồn xuất ra điện năng cho các thành phần máy tính hoạt động. Trước khi đó, nếu máy tính khởi động, các linh kiện sẽ dễ bị hỏng hóc hoặc hoạt động không bình thường do đường điện chưa ổn định. Chính vì vậy trên các hệ thống mới, đôi khi phải mất tới 1-2 giây sau khi bạn nhấn nút công tắc máy thì hệ thống mới bắt đầu làm việc. Điều này là do hệ thống phải chờ tín hiệu đèn xanh cho biết điện thế đã sẵn sàng từ BN gửi tới BMC. Nếu không có tín hiệu này, BMC sẽ không cho phép máy tính hoạt động.
Trong số các đường điện chính, những đường có giá trị dương (+) đóng vai trò quan trọng hơn và bạn phải luôn để mắt tới chúng. Mỗi đường sẽ có chỉ số Ampere (A) riêng và con số này càng cao càng tốt. Công suất tổng được tính bằng công thức W= VxA. Ví dụ đối với BN có đường 3,3V là 30A, 5V là 30A và 12V là 25A thì các đường điện và công suất được tính như sau:

+ Công suất đường điện 3.3V = 3.3V x 30A = 100W

+ Công suất đường điện 5V = 5V x 30A = 150W 

+ Công suất đường điện 12V = 12V x 25A = 300W

Như vậy tổng công suất nguồn sẽ là 100W + 150W + 300W = 550W. Tuy nhiên trên thực tế còn nhiều yếu tố khác ảnh hưởng tới con số tổng này và chúng ta sẽ đề cập tới ở phần sau bài viết.
3. Chuẩn của bộ nguồn

Chuẩn thống trị hiện nay trên máy tính để bàn nói chung chính là ATX (Advanced Technology Extended) 12V, được thiết kế bởi Intel vào năm 1995 và đã nhanh chóng thay thế chuẩn AT cũ bởi nhiều ưu điểm vượt trội. Nếu như với nguồn AT, việc kích hoạt chế độ bật được thực hiện qua công tắc có bốn điểm tiếp xúc điện thì với bộ nguồn ATX bạn có thể bật tắt bằng phần mềm hay chỉ cần nối mạch hai chân cắm kích nguồn (dây xanh lá cây và một trong các dây Ground đen). Các nguồn ATX chuẩn luôn có công tắc tổng để có thể ngắt hoàn toàn dòng điện ra khỏi máy tính. ATX có 5 nhánh thiết kế chính:
- ATX: jack chính 20 chân (thường dùng cho Pentium III hoặc Athlon XP).

- WTX: jack chính 24 chân, dùng cho Pentium II, III Xeon và Athlon MP.

- ATX 12V: jack chính 20 chân, jack phụ 4 chân 12v (Pentium 4 hoặc Athlon 64).

- EPS12V: jack chính 24 chân, jack phụ 8 chân dùng cho các hệ thống Xeon hoặc Opteron.

- ATX12V 2.0: jack chính 24 chân, jack phụ 4 chân (Pentium 4 775 và các hệ thống Athlon 64 PCI-Express)

Gần đây xuất hiện một chuẩn mới với tên gọi BTX (Balanced Technology Extended) có cách sắp xếp các thành phần bên trong máy hoàn toàn khác với ATX hiện nay, cho phép các nhà phát triển hệ thống có thêm tùy chọn nhằm giải quyết vấn đề nhiệt lượng, độ ồn... Chuẩn BTX được thiết kế tối ưu cho những công nghệ mới hiện nay như SATA, USB 2.0 và PCI Express. Yếu tố xử lý nhiệt độ trong máy tính BTX được cải tiến rất nhiều: hầu hết các thành phần tỏa nhiệt chính đều được đặt trong luồng gió chính nên sẽ tránh việc phải bổ sung các quạt riêng cho chúng (sẽ gây tốn thêm năng lượng, tăng độ ồn và chật chội không cần thiết). Hiện tại bạn có thể tìm thấy một vài bộ nguồn với tem chứng nhận hỗ trợ BTX nhưng không nhiều vì chưa thông dụng. 
4. Các loại chân cắm
Dây cắm của nguồn điện máy tính được đánh mã màu rất chi tiết, màu đỏ là điện +5v, màu vàng là +12v, màu đen là dây "mát" (Ground)... Chúng được tập hợp lại thành những dạng chân cắm cơ bản sau đây:

- Molex: Sử dụng cho các loại đĩa cứng và ổ đĩa quang, ngoài ra bạn cũng có thể sử dụng để cắm quạt và một số thiết bị khác như card đồ họa AGP (Geforce 5, 6 hoặc Radeon X800) hay BMC như của Asus hay DFI.

- Đầu cắm nguồn chính: Nguyên bản ATX ban đầu có 20 chân cắm, chuẩn mới 2.0 đã nâng số chân cắm chính lên 24 chân. Bạn cũng có thể tìm thấy một số BN có dạng chân 20+4 với chốt gắn cho phép sử dụng cả trên các BMC với đầu điện nguồn dạng 20 hay 24 chân.

- Dây điện phụ 12V: Xuất hiện cùng với hệ thống Pentium 4. Dây này gồm 4 đầu cắm với 2 chân 12V và 2 chân "mát".
- Đầu cắm SATA: Những BN mới nhất đều phải có tối thiểu từ 2 tới 4 chân cắm dẹt dành cho những đĩa cứng SATA hiện đại. Tuy nhiên bạn cũng có thể sử dụng các đoạn dây chuyển nếu như nguồn của mình không có loại chân này. 

- Đầu PCI-Express: Cũng tương tự như với chân cắm SATA, đầu cắm PCI-Express là thứ không thể thiếu trong các BN thế hệ mới. Những nguồn điện với chứng nhận SLI hoặc Crossfire cho các hệ thống đồ họa kép luôn có tới 2 đầu cắm dạng này để sử dụng với card đồ họa PCI-Express. Tất nhiên, nếu nguồn của bạn không có đầu cắm mà vẫn muốn sử dụng card đồ họa mới, bạn vẫn có thể sử dụng các jack chuyển đối (đôi khi được tặng kèm theo card). 

- Đầu cắm ổ đĩa mềm: Nguyên thủy, giắc cắm này được sử dụng cho ổ đĩa mềm, nó cũng gồm 2 dây ground, 1 dây +5V và 1 dây +12V. Về sau, có khá nhiều thiết bị khác cũng sử dụng kiểu đầu cắm này như các card đồ họa, đầu chuyển đổi ATA – SATA của đĩa cứng và thậm chí là cả BMC như DFI Lanparty NF4. 

- Đầu cắm EPS 12V 8 chân: Thường được sử dụng cho các BMC workstation trên những hệ thống máy tính chuyên nghiệp với CPU Opteron hay Xeon. Gần đây, một số BMC desktop mới cũng bắt đầu sử dụng đầu cắm này ví dụ như dòng P5WD2 của Asus.
Hiện nay, thiết kế tháo rời (Modular Concept) của bộ nguồn máy tính đang bắt đầu được sử dụng. Bạn hãy thử hình dung một bộ nguồn chuẩn ATX 2.01 sẽ có khoảng 8-10 đầu cắm Molex, 1 đầu cắm chính, một hoặc hai đầu cắm PCI-Express, 1 đầu 12V, 2 tới 4 đầu SATA và một số các đầu giao tiếp riêng đặc biệt khác. Tuy nhiên hệ thống máy tính của bạn nếu chỉ ở mức cơ bản và sử dụng chưa tới ½ số đầu cắm này thì chắc chắn việc sắp xếp gọn gàng những đầu cắm dư bên trong máy sẽ khá rắc rối. Modular Concept cho phép bạn chỉ cắm những dây với các đầu nối cần dùng và loại bỏ những chân không cần thiết. Nhờ vậy nội thất bên trong case của bạn sẽ gọn gàng và tạo điều kiện thuận lợi cho các giải pháp làm mát nói chung. Tuy nhiên kiểu thiết kế mới này hiện tại mới chỉ được áp dụng trên những BN cao cấp đắt tiền.

5. Các đường điện âm
Nếu sử dụng một số phần mềm đo điện hay thậm chí là đồng hồ đo, bạn sẽ thấy các giá trị của đường điện âm (-) khá thấp so với các đường dương (+). Điều này là do hiện nay chúng không còn quan trọng nữa. Mặc dù một bộ nguồn ATX 20 chân có chân số 12 là -12v và chân số 18 là -5v nhưng hầu như không bao giờ được dùng. Một số thiết bị cần tới điện thế âm bao gồm:

+ Các card mở rộng ISA.

+ Cổng serial hoặc LAN

+ Ổ đĩa mềm thế hệ cũ. 

6. Thời gian duy trì điện (Hold-up time)
Giá trị Holdup Time xác định khoảng thời gian tính bằng mili-giây mà một bộ nguồn có thể duy trì được các đường điện ra ở đúng định mức khi đường điện vào bị ngắt (ví dụ như mất điện). Điều này rất có ích đặc biệt khi bạn sống trong khu vực điện không ổn định (ví dụ trường hợp điện đột ngột chớp ngắt rồi có lại thì máy tính vẫn có thể hoạt động bình thường). Giá trị Hold-up time của chuẩn ATX là 17ms và bộ nguồn máy tính nên có chỉ số này càng cao càng tốt.
7. Power Factor Correction (PFC)
PFC cho phép việc cung cấp điện đạt hiệu quả sử dụng cao. Có hai loại PFC chính là Active PFC và Passive PFC. Tất cả các bộ nguồn được sản xuất vào hiện tại đều thuộc một trong hai loại này.

- Active PFC: Đây là kiểu hiệu quả nhất. Nó sử dụng mạch điện tự động điều chỉnh để hiệu suất sử dụng điện có thể đạt tới 95% (theo lý thuyết). Ngoài ra, Active PFC cũng có khả năng khử nhiễu và căn chỉnh đường điện vào (cho phép bạn cắm vào bất kì ổ cắm 110V cho tới 220V thông dụng nào mà không cần phải quan tâm tới các chỉ số). Tuy nhiên do kiến trúc phức tạp của Active PFC nên những bộ nguồn dùng công nghệ này đều có giá khá cao. Một số bộ nguồn Active PFC vẫn cho phép người dùng sử dụng công tắc chuyển xác định dòng điện đầu vào. 

- Passive PFC: Đây là kiểu thông dụng nhất hiện nay. Khác với Active PFC, Passive PFC căn chỉnh dòng điện thông qua các tụ lọc và chính vì thế khả năng làm việc của nó sẽ bị thay đổi theo thời gian cũng như chịu ảnh hưởng khá lớn từ các yếu tố bên ngoài như nhiệt độ, chấn động... Những bộ nguồn dùng công nghệ Passive PFC đều yêu cầu người dùng phải chỉnh lại điện thế đầu vào thông qua một công tắc nhỏ. Nguồn Passive PFC có giá rẻ hơn nguồn Active PFC.

Các loại nguồn không sử dụng PFC (Non PFC) hiện nay đều được khuyến cáo không nên dùng. Ở một số quốc gia EU, mọi bộ nguồn đưa ra thị trường đều được yêu cầu phải có trang bị hoặc Active PFC hoặc Passive PFC. PFC cho phép tiết kiệm điện sử dụng, giảm sức tải cho các đường dây điện trong nhà: điều này rất có lợi khi bạn thành lập phòng máy hoặc sử dụng nhiều máy cùng một nguồn điện. Bộ nguồn dạng Active PFC thường cho đường điện ra ổn định hơn so với Passive PFC, nhờ vậy thiết bị trong máy hoạt động ổn định và có tuổi thọ cao hơn.
8. Năng lượng cực đại và năng lượng liên tục
Mức năng lượng liên tục (Continuous Power) là chỉ khả năng cấp điện của nguồn trong khoảng thời gian dài liên tục còn năng lượng cực đại (Peak Power) lại chỉ mức tối đa trong khoảng thời gian ngắn. Ví dụ bạn cắm một loạt thiết bị với tổng công suất khoảng 430W vào bộ nguồn có chỉ số Continuous Power là 400W, chúng vẫn có thể hoạt động được trong khoảng thời gian ngắn nếu mức Peak Power của nguồn đạt trên 430W nhưng sau một khoảng thời gian nhất định, các linh kiện trong nguồn sẽ bị trục trặc. 
Chỉ số xác định độ ồn của một bộ nguồn được đo bằng đơn bị dB và nó phải phù hợp với độ ồn của môi trường làm việc. Lấy ví dụ, trong văn phòng ồn ào, bộ nguồn 30dB có thể không phải là vấn đề nhưng nếu trong phòng khách gia đình yên tĩnh, con số này sẽ gây khó chịu, đặc biệt là về đêm. Một quy tắc bất thành văn là bộ nguồn với quạt 120mm sẽ làm việc êm hơn so với bộ nguồn có quạt 80mm hay 90mm tốc độ cao mặc dù hiệu năng làm mát của chúng có thể tương đương nhau. Khi bộ nguồn làm việc nặng nhọc hơn (nuôi nhiều thiết bị) thì nhiệt lượng do nó tỏa ra cũng tăng cao và đối với những bộ nguồn có quạt tự điều chỉnh tốc độ, số vòng quay của quạt cũng tăng lên và khi đó những âm thanh ồn ào bắt đầu xuất hiện. Ví dụ khi một bộ nguồn làm việc ở mức 70%, tiếng ồn chỉ khoảng 20dB nhưng khi lên tới con số 90% thì âm lượng phát ra sẽ có thể lên tới 35dB hoặc hơn. Bạn nên xem xét kĩ vấn đề này: nếu cần nguồn 300W, bạn nên chọn loại 350W để công suất làm việc vừa đủ 85%, nếu chọn loại 400W thì con số này chỉ còn 75% và có thể độ ồn cũng giảm theo.

Một số bộ nguồn loại siêu êm có thể không sử dụng quạt hoặc chỉ dùng những loại quạt rất êm nhưng hầu hết chúng không dành cho những máy tính bình thường vì giá cực đắt, điển hình như XG Magnum 500 của MGE.

Nếu hay lượn lờ trên các website công nghệ, có thể bạn cũng sẽ bắt gặp một số bộ nguồn với giải pháp làm mát bằng nước nhưng loại này khá nguy hiểm đối với những người ít kinh nghiệm.
10. Chiết áp chỉnh điện thế (Adjustable Pot)
Một số bộ nguồn tốt có kèm theo các chiết áp nhỏ bên trong để chỉnh hiệu điện thế cho các đường điện. Trong thực tế, nếu đường điện 12V của bạn tụt xuống dưới 11,5V, nó sẽ gây ra mất ổn định cho toàn hệ thống. Hãy nhớ rằng chuẩn ATX cho phép điện thế mỗi đường dao động trong khoảng 5% và bạn có thể chỉnh lại lên 12V thông qua những chiết áp đó. Tuy nhiên đây là tính năng nâng cao và chỉ nên thực hiện nếu bạn biết mình đang làm điều gì. Một số sản phẩm nguồn chuyển hẳn các chiết áp này ra ngoài để người dùng tự thay đổi thoải mái ví dụ như series TrueControl của Antec. 

Giá trị giới hạn an toàn của các đường điện theo chuẩn ATX như sau:

11. Chế độ Soft Power và tín hiệu chờ 5V

Soft Power là cách thức mà bộ nguồn máy tính được bật lên hoặc tắt đi nhưng thay vì dùng công tắc cứng như chuẩn AT trước kia thì được kích hoạt khi BMC ra lệnh cho bộ nguồn. Cũng nhờ vào điều này mà người dùng có thể điều khiển năng lượng hệ thống qua phần mềm. Bạn có thể dễ dàng kiểm chứng điều này bằng khả năng tắt máy của hệ điều hành Windows hay bật máy lên từ bàn phím, chuột. Nguyên tắc chính để BMC ra lệnh cho bộ nguồn là thông qua tín hiệu chờ của đường +5V Standby. Đường điện này độc lập hoàn toàn với các đường nuôi thiết bị khác và sẽ có tín hiệu bất cứ khi nào bạn cắm điện vào nguồn, một số BMC mới thường có đèn tín hiệu để báo trạng thái +5V Standby. Ngoài ra trên hệ thống máy tính còn có một vài đường điện phụ khác, gồm:

+ Dòng cảm ứng +3.3V (+3.3V Sense): Chức năng chính là theo dõi điện thế của đường +3.3V nuôi BMC. Nhờ vậy, bộ nguồn có thể căn chỉnh dòng cho chính xác.

+ Điều khiển quạt (Fan Control): Tín hiệu điều khiển quạt cho phép hệ thống nói chung và BMC nói riêng thay đổi tốc độ quạt của bộ nguồn. Khi điện thế của dòng này tụt xuống dưới 1V, quạt sẽ tự động tắt. Khi đạt giá trị trên 10.5V, quạt sẽ hoạt động ở mức tối đa. Chức năng chính của thiết kế này là cho phép hệ thống tắt quạt khi máy tính chuyển sang trạng thái nghỉ (Sleep Mode) hoặc thay đổi tốc độ quạt theo nhiệt độ linh kiện. 

+ Theo dõi trạng thái quạt (Fan Monitor): Đây là bạn đồng hành của tính năng điều kiển quạt, nó cho phép theo dõi tốc độ quay của quạt trong hệ thống. Nhiệm vụ chính của nó là cảnh báo người dùng khi có một quạt làm mát nào đó gặp trục trặc và ngừng hoạt động.

Nguồn Sưu Tầm