Thursday, 29 August 2013

KHOẢNG CÁCH TRÍ TUỆ

Alan Phan
30 August 2013
Khi bàn về sự ổn định cần thiết cho xã hội Việt Nam, nhiều chuyên gia cho rằng rủi ro nguy hiểm nhất đến từ khoảng cách giàu nghèo càng ngày càng sâu rộng. Một ước đoán là khoảng 2-3% dân số đang nắm ít nhất là 24% tài sản tư nhân. Thu nhập của 2 triệu người này trung bình khoảng 6,300 USD một năm một người; trong khi tổng số dân còn lại chỉ có thu nhập khoảng 1,010 USD. (Tất cả các con số này là một ước lượng năm 2011 từ luận án của một nghiên cứu sinh DBA nhờ tôi bảo trợ. Theo tôi, cách định lượng dựa trên vài số liệu thống kê không đạt chuẩn; nhưng tôi nêu lên đây để chúng ta có một khái niệm).
Khoảng cách giàu nghèo này có thể tạo những bất ổn xã hội đáng kể qua nạn cướp giật, lừa đảo, tranh chấp lao động…nhưng cá nhân tôi cho rằng bàn tay sắt của hệ thống an ninh khá hữu hiệu trong việc đối phó.

Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh quần chúng của những con người ngu ngốc


Vấn đề không ai nói đến
Trong khi đó,  tôi suy nghĩ nhiều hơn đến khoảng cách về trí tuệ của 2 thành phần dân số. Tôi không thể minh định là bao nhiêu phần trăm dân số đạt chuẩn quốc tế cao nhất về giáo dục và văn hoá; và bao nhiêu phần trăm thực sự là “ngu hơn lợn”. Nhưng tôi chắc chắn là mọi người có thể nhận rõ sự khác biệt này khi tiếp cận với bạn bè gia đình, cũng như tại những hội họp của đám đông hay qua những cách thức xử sự tại nhiều hoàn cảnh, công và tư. Sự cách biệt này có thể tạo những hệ quả sau:
-          Dựa vào kiến thức thượng đẳng của mình, thành phần ưu tú sẽ lợi dụng sự ngu dốt của đám đông mà áp đặt những thủ thuật lừa dối hòng đem lại cho phe nhóm mình những quyền lực và lợi ích “gần như phi pháp”.
-          Sự tụt hậu của dân trí trên bình diện rộng sẽ là rào cản lớn nhất cho mọi phát triển văn minh của xã hội trên tiến trình cạnh tranh với toàn cầu.
-          Dân sẽ không thể giàu; nên nước không thể mạnh. Sự lệ thuộc kinh tế vào công nghiệp gia công, vào nông nghiệp lỗi thời và vào dịch vụ “bạc cắc” là một tương lai đáng buồn trong vài thập niên tới cho đám con Rồng cháu Tiên.
Vài góc nhìn khi tìm hiểu
Gần đây, tôi có hai trải nghiệm vô cùng khác biệt về chủ đề trên.
Tôi được phân công phỏng vấn khoảng 100 sinh viên cho học bổng MBA của đại học Bristol trong 3 tháng qua. Dù đây là phân khúc sinh viên ở cấp cao của nền giáo dục, tôi vẫn ngạc nhiên và thú vị với kỹ năng và kiến thức của các thí sinh. Ngoài việc nói và viết thông thạo tiếng Anh, đại đa số sinh viên đều có sự đam mê trong công việc và sự học; cũng như ý chí để trực diện các thử thách trong mục tiêu của sự nghiệp.
Dù có hay không có học bổng của Bristol, tôi tin là 95% sẽ thành công trong lựa chọn nghề nghiệp và sẽ thăng hoa toàn diện trong 10 hay 20 năm tới. Đây là niềm tự hào chính đáng của đất nước này.
Trong một thái cực khác, nỗi thất vọng của tôi cũng sâu sắc với một trải nghiệm đáng xấu hổ.
Tôi có một người cháu, cũng là BCA, đang dậy môn luật kinh tế cho một lớp học năm thứ ba tại một trường đại học công lập. Tôi nhờ cô đem vào lớp một khảo sát nhỏ gồm 10 câu hỏi đơn giản để đánh giá kiến thức ngoài sách vở của các em sinh viên.
Các em có 20 phút để trả lời bài khảo sát sau đây:
  1. Em có nói và viết tiếng Anh hay một ngoại ngữ nào lưu loát không?
  2. Tại sao Việt  Nam muốn trở thành một thành viên của TPP?
  3. Ông Kim Jong Un là ai?
  4. Đường lưỡi bò Trung Quốc là gì?
  5. Liên Âu đang gặp khủng hoảng gì?
  6. Phương Uyên là ai?
  7. GDP của Việt Nam năm 2012 đạt bao nhiêu tỷ?
  8. Thu nhập mỗi đầu người của Singapore là bao nhiêu?
  9. Cơ chế phân bổ tam quyền và đa đảng đa nguyên là gì?
  10. Ông Nguyễn Văn Bình là ai?
Trong tổng số 32 sinh viên của lớp: 1 trả lời trúng 2 câu, 3 trả lời trúng 1 câu và 28 bạn trả lời không đúng câu nào.
Bạn duy nhất trả lời đúng 2 câu là câu 1: biết nói và viết tiếng Anh lưu loát và câu 6: GDP Viêt Nam khoảng 100 tỷ USD.
Những câu trả lời “vui” nhất là:
-          Đường lưỡi bò TQ là món lưỡi bò ngâm đường khoái khẩu người TQ thích;
-          GDP Việt Nam đạt 1 ngàn tỷ đồng;
-          Kim Jong Un là người mẫu nổi tiếng của Hàn Quốc vừa tự tử;
-          Là thành viên của TPP, Việt Nam được phép dự giải bóng đá của Anh;
-          Liên Âu là quốc gia bên Phi đang gặp nạn đói.
-          3 câu trả lời khác nhau về ông Nguyễn Văn Bình: (1) Chủ Tịch Nước (2) Đại gia ngân hàng vừa bị bắt và (3) linh mục xứ đạo Hải Phòng.
Tôi hơi bị sốc vì đây không phải là kiến thức của những công nhân dệt may tại các ổ chuột khu công nghiệp hay nông dân vùng sâu vùng xa; mà là những thành phần được coi như là tương lai của trí thức Việt Nam.
Dĩ nhiên tôi không cần phải bàn ra tán vào.  Nhưng chúng ta bây giờ có thể hiểu tại sao từ vi DCS VN vẫn rất tốt.
Alan Phan
P.S. Tôi đã nói nhiều lần trong các buổi diễn thuyết “nghèo không phải là một cái tội; nghèo là một hoàn cảnh có thể thay đổi”. Tuy nhiên, tội lớn nhất của một con người là ngu dốt. Một người không bao giờ đọc là một người mù chữ dưới bất cứ lăng kính nào.

Agartha Vs Annunaki

Như đã đề cập trong phần trước, Mardurk đã đáp xuống Châu Phi, không có báo cáo về kế hoạch của ông ta. Tuy nhiên, những người bạn từ trong lòng đất không chào đón sự trở lại của ông ta và đã tiếp đón đội quân của Mardurk theo cách riêng của họ:

Những phi thuyền xuất phát từ thế giới trong lòng đất Agartha đang di chuyển qua cổng bắc cực và tham gia vào trận chiến với hạm đội của Marduk đang bay trên bầu trời Châu Phi.

Những gã khổng lồ tóc đỏ xuất hiện tại Gran Canyon, Peru và Trung Quốc. Nhóm Idylwild đã có trận chiến với những gã khổng lồ này tại Flagstaff và Sedona.



Sân khấu Syria

Những việc bất ngờ xảy ra tại Syria gần đây gắn với một vở kịch khác. Không tin tưởng vào bất cứ tin tức nào được đưa ra. Những thầy tu dòng Tên và Tall White đứng đằng sau các sự kiện này.

Những phi thuyền của Tall White đã rời vùng 51 bay đến Syria, chúng chất đầy những quả bom nguyên tử mini.

Những thầy tu dòng Tên và mật thám của Mossad đang trên mặt đất.

Những chiếc tàu ngầm cá heo của Israel đang ở Vùng vịnh với vũ khí nguyên tử.

ZE tổng hợp từ http://formerwhitehat.wordpress.com/

Từ Miley Cyrus đến Đàm Vĩnh Hưng, Syria và sự vô cảm của con người


Ở Mỹ dân chúng quan tâm đến buổi buổi diễn mới nhất mang đầy tính kích dục của Miley hơn là đến chuyện Mỹ sắp ném bom vào Syria, còn ở VN thì được trích dẫn như bạn Cơm Thiu đề cập: "trong khi Mỹ sắp bomb Syria thì người ta vẫn không ngớt ăn theo mr.Đờm".

Có lẽ đây là một sự trùng hợp khi mà quần chúng cả 2 nước bị thu hút vào những scandan của các ca sỹ, những câu chuyện ít có ý nghĩa mà xa rời những giá trị xã hội thiết thực, họ bị hấp dẫn bởi những vấn đề không quan trọng thực sự. Tâm trí quần chúng tiếp tục bị làm cho bận rộn, bận rộn, bận rộn, không có thời gian để suy nghĩ, và họ trở lại chuồng với các động vật khác.

Đây cũng là một trong những chiến thuật thao túng đám đông mà Noam Chomsky đã nhận định.

"Yếu tố thiết yếu của việc kiểm soát xã hội, chiến lược chuyển hướng bao gồm chuyển hướng sự chú ý của công chúng đối với các vấn đề quan trọng và những thay đổi do giới tinh hoa chính trị và kinh tế quyết định, thông qua việc đưa ra một loạt thông tin tràn ngập liên tục nhưng ít có ý nghĩa. Chiến lược phân tâm cũng rất quan trọng nhằm ngăn cản công chúng tiếp cận những kiến thức cần thiết trong các lĩnh vực khoa học, kinh tế, tâm lý học, sinh học thần kinh, và điều khiển học"

Cuộc chiến tranh lớn sắp tới sẽ bắt đầu từ Syria với sự tham gia của 1 bên là liên quân của Hoa Kỳ với 1 bên là liên quân bảo vệ Syria, trong đó có nước Nga dường như không thể tránh khỏi, kết quả sẽ khiến cho thế giới đi vào cuộc chiến tranh còn lớn hơn cả ww2 và hậu quả cũng sẽ lớn hơn nhiều lần so với ww2. Điều đó rất quan trọng nhưng điều quan trọng nhất hiện nay chính là việc chúng ta đang trở nên vô cảm với chính những vấn đề hệ trọng tới cuộc sống, vô cảm với chính số mệnh của mình. Sự vô cảm này cũng là một thành công của những tinh hoa đang kiểm soát hành tinh này trong sự đồng lõa của nhân loại.

Xin gửi lời chúc mừng tới các tinh hoa của thế giới.

http://zeroenergyvn.blogspot.com/2013/08/10-chien-luoc-thao-tung-am-ong-ban-co.html

http://zeroenergyvn.blogspot.com/2012/07/hoi-kin-tai-hoa-ky-illuminati-p2.html

http://zeroenergyvn.blogspot.com/2012/12/chien-tranh-gioi-thu-3-ke-hoach-uoc.html


ZE

Wednesday, 28 August 2013

Bản chất đạo đức giả trong chính sách đối ngoại của nước Mỹ

Chính quyền Mỹ có thể lợi dụng giá trị nhân đạo để gieo rắc cái chết vào nhân dân một nước. Họ cũng có thể lợi dụng giá trị nhân đạo để lật đổ một chính quyền, gây hỗn loạn một đất nước để trục lợi… Nói cách khác những giá trị nhân đạo của Mỹ sẽ không công bằng với tất cả. Nhân đạo với những ai mà thể chế Mỹ cho là đồng minh mà thôi.
Trong tất cả các bản tin cũng như các hành động chính trị quân sự của Mỹ đều được gắn liền với một cái mác rất là hào nhoáng và đẹp đẽ một cách cao thượng đó là những hành động vì mục đích nhân đạo. Những lời lẽ mang tính tốt đẹp đó có đi liền với những nội dung và bản chất của nó không?
Nói đến nhân đạo thì đây là một khái niệm mang tính nhân văn và nhân bản của con người chúng ta. Đó là lòng yêu thương cũng như chia sẻ giữa con người với con người trong hoàn cảnh đau thương, hoạn nạn. Giá trị nhân đạo theo tôi cần phải là những giá trị tốt đẹp và công bằng đối với những con người lúc đang gặp khó khăn…Đấy là cách hiểu nôm na và đơn giản nhất. Tuy nhiên những giá trị này được thực thi dưới danh nghĩa của thế lực mang danh dân chủ mà đứng đầu là Mỹ tôi thấy nó có nhiều điều không ổn. Và có nhiều vấn đề cần phải nói.
Tôi thấy tất cả các chính khách nước Mỹ đều nói về các giá trị nhân đạo khi họ đưa quân vào Lybia hay Afganistan, hay vào Iraq…Ngay cả những lần đem quân vào tham chiến ở Việt Nam các tổng thống Mỹ cũng không quên đi phụ họa các từ “giá trị nhân đạo” vào các bài phát biểu.Vậy giá trị nhân đạo đấy là ở đâu? Đấy là điều mà chẳng thấy ai làm sáng tỏ được bao giờ cả. Phải chăng các chính khách Mỹ đã quên đi bản chất tốt đẹp của giá trị nhân đạo thật sự? Chắc là không phải vậy.
Giá trị nhân đạo mà những chính trị gia Mỹ luôn tung hô ở đây là khác, phải là những giá trị đi liền với lợi ích của Mỹ. Trong chiến tranh Việt Nam,  chính quyền Mỹ đã đem theo cả một toán quân ô hợp gồm lính Nam Triều Tiên, lính Úc, lính Thái, lính Mỹ…để tham chiến. Chắc hẳn ai cũng biết Quốc hội Mỹ luôn điều trần về số lượng người chết ở miền Nam Việt Nam và đổ lỗi cho đó là Việt Cộng. Nhưng không hề có một bằng chứng nào được đưa ra . Và đi liền với đó sẽ là một đạo luật để hỗ trợ nhân đạo được đưa ra. Và thế là quân Mỹ lại tràn vào Việt Nam để thực hiện cái sứ mệnh nhân đạo đó. Quân Mỹ đã thực hiện cái sứ mệnh hỗ trợ nhân đạo cao cả bằng các vụ thảm sát rùng rợn như vụ “thảm sát Mỹ Lai”. Giới quân sự Mỹ đã cho máy bay rải chất độc màu da cam xuống nước ta và để lại hậu quả vô cùng nặng nề cho tất cả các thế hệ người Việt Nam về sau. Phải chăng đó là những minh chứng cụ thể cho các giá trị nhân đạo mà chính quyền Mỹ muốn tạo dựng nên.
Và ngày nay cũng vậy. Các chính khách Mỹ đã nuôi dưỡng các thế lực chống đối ở các nước mà Mỹ không vừa lòng. Để các thế lực mang danh dân chủ, tiếm danh nhân dân này chống đối, gây ra bạo loạn để  chính quyền Mỹ lại có dịp để phổ biến cái giá trị nhân đạo của họ. Cụ thể ở Lybia, Iraq Mỹ đã luôn rêu rao rằng ở đó chế độ độc tài này nọ. Người Mỹ đã nuôi dưỡng những phe phái đối lập để chống lại chính quyền và khi nội chiến nổ ra người Mỹ lại có thừa cái cớ để cho rằng chính quyền đàn áp, chính quyền sử dụng vũ khí hóa học. Lúc đã lobby được các đồng minh thì Mỹ thiết lập cùng cấm bay và đem quân vào với mục đích “hỗ trợ nhân đạo”. Và thế là một chính quyền được xóa bỏ và dựng lên một chính quyền mới ký với Mỹ các thỏa thuận để cho Mỹ đóng quân. Và quan trọng hơn sau cùng là các tập đoàn của Mỹ sẽ nhảy vào để xâu xé đất nước này. Và sự việc này đang diễn ra với Syria hiện nay.
Qua đấy chúng ta có thể thấy các giá trị nhân đạo là thứ mà người Mỹ có thể lợi dụng bất cứ lúc nào để phục vụ các chính sách của giới chóp bu Mỹ.  chính quyền Mỹ có thể lợi dụng giá trị nhân đạo để gieo rắc cái chết vào nhân dân một nước.  chính quyền Mỹ cũng có thể lợi dụng giá trị nhân đạo để lật đổ một chính quyền, gây hỗn loạn một đất nước để trục lợi…Hay nói cách khác những giá trị nhân đạo của Mỹ sẽ không công bằng với tất cả. Nhân đạo với những ai mà thể chế Mỹ cho là đồng minh mà thôi.
"Giá trị nhân đạo" phải thuộc guồng quay mà chính quyền Mỹ chỉ đạo và lợi dụng thì mới được họ coi là những giá trị nhân đạo thật sự. Tiêu biểu là trong cuộc xung đột ở bờ tây sông Jordan. Mỹ có thể chỉ trích chính quyền và người dân Palestine đã gây ra các cuộc xung đột mặc dù người dân Palestine luôn phải khốn khổ vì tị nạn, mất nhà mất cửa do quân đội Isarel bắn pháo và tên lửa vào lãnh tổ của họ. Và chính quyền phục Quốc Do Thái đã đối xử rất bất công với những người thuộc thế giới Ả-rập, nếu không muốn nói là phân biệt chủng tộc. Israrel đã từng bắn chìm một tàu chở dân thường Palestine nhưng chính quyền Mỹ không lên tiếng mà còn bao che cho hành động đó. Đây là hành động ngược lại hoàn toàn với thái độ của Mỹ trong vụ việc được phương Tây mô tả là "Triều Tiên bắn chìm tàu quân sự Cheonan của Hàn Quốc". Đơn giản bởi ở đây phải nhìn thấy ai là đồng minh của Mỹ thì giá trị nhân đạo nằm ở nước đó. Ở đây có thể thấy người Mỹ đang ngồi xổm lên các giá trị nhân đạo tốt đẹp của con người để phục vụ các mục tiêu chính trị của họ.

Theo GÓC NHÌN THỜI ĐẠI

Lời khuyên khi bạn gặp một người ngoài hành tinh reptile

Trước khi bạn xác định được reptile đó là tốt hay xấu thì bạn hãy thực hiện những lời khuyên này cho sự an toàn của chính bạn:

1. Không nên trực tiếp chiến đấu tay đôi với những chiến binh reptile vì họ rất to lớn, mạnh mẽ, nhanh nhẹn và có khả năng đọc ý nghĩ, vậy tốt nhất là bạn di chuyển xa khỏi tầm nhìn trước khi đối diện trực tiếp với họ.

2. Hãy để các chiến binh reptile cho những lực lượng chiến đấu tinh nhuệ (như các đơn vị chiến đấu mặt đất của Procyon và các thành viên của Brethen of the White Robe,..) họ đã được huấn luyện để săn lùng và chiến đấu với reptile (như Casbolt, McCollum,...)

3. Những người ngoài hành tinh thân thiện giải quyết một số vấn đề nhất định nhưng sẽ tôn trọng quy tắc "không can thiệp" với chúng ta.

Viết Lại Một Bài Thơ Hà Nội


Thơ: Lưu Quang Vũ
Nhạc: Nguyễn Việt Hà (VietFriends)



Thành phố tiếng cười thành phố nước mắt
Con gió đi về ngõ chợ mùa đông
Những bầy ve suốt mùa hè kêu khát
Những quả bóng màu bay mất
Những mặt hồ vụt mở giữa trưa xanh
Cái thành phố lam lũ mà chải chuốt
Cứng cỏi mà đau xót
Hay nhớ và hay quên
Nơi năm đói người kéo về nằm chết
Nơi những Giáng Kiều gặp gỡ Tú Uyên

Nơi tôi vào đời cùng với cuộc chiến tranh
Những năm khó khăn
Hè phố đầy hầm tường đầy khẩu hiệu
Quần áo và mặt người màu cỏ héo
Thiếu ăn thiếu mặc thiếu nhà
Người đợi tàu ngủ chật sân ga
Trẻ con thiếu nơi học hành dạy dỗ
Các cô gái trở nên suồng sã
Những năm già trước tuổi
Những năm thương Hà Nội trăm lần hơn

Ngày ấy mắt còn trong trẻo trước tai ương
Em còn trẻ chúng mình sôi nổi lắm
Thích gặp nhau giữa đám đông bè bạn
Yêu em nhiều mà cứ cố quên đi
Tưởng như thế mới là người cứng rắn

Hôm nay từ mặt trận
Tôi trở về thành phố tuổi thơ
Trời trong veo dưới những vũng nước mưa
Người trên phố xếp hàng dài mua củi
Nghe loáng thoáng bên tai vài câu nói
Thấy bao mối lo bao việc nặng phải làm
Tôi nhớ quả đồi khét lẹt khói bom
Gian hầm nóng thiêu dưới đất
Máu ướt đẫm bàn tay khi tôi nâng xác bạn
Anh ấy chết cho Hà Nội của tôi
Cho mỗi ngôi nhà cho mỗi niềm vui
Các anh không về chúng ta còn lại
Thật vô cùng tội lỗi
Nếu ta thiếu lòng dũng cảm lớn lao
Dũng cảm trước quân thù dũng cảm với nhau
Để biến ước mơ thành sự thật
Vết thương thành tiếng hát
Mọi người thành anh em
Người ta không thể sống bằng niềm tin đẹp
Bằng áp phích trên tường bằng những lời đanh thép
Phải mang cho mọi người áo mặc cơm ăn
Phải có nhà trường cửa sổ trời xanh
Những bàn tay dám làm những tấm lòng dám thật
Cuộc đời chẳng dừng chân một phút
Những điều hôm qua tưởng tuyệt vời tốt đẹp
Đến nay thành không đủ nữa rồi
Những người tốt tự bằng lòng với hôm nay
Mai sẽ là kẻ xấu

Thành phố lớn lao bí mật tựa cuộc đời
Tốt đẹp mà dang dở
Tôi dâng trọn đời tôi còn chưa đủ
Không đắn đo tôi gửi hết niềm tin
Hà Nội một công trường ngổn ngang
Hà Nội bàn tay cô gái dệt
Vầng trán cụ già nhăn nheo dĩ vãng
Những ngọn đèn đọc sách thâu đêm
Những quán cà phê ngon
Những bức tranh sơn dầu đầy nắng
Hà Nội trái tim của những cuộc chiến đấu ở Đông Dương
Những cửa gương hy vọng
Trên chông gai trên ngói nát
Nhà mới sẽ cao lên
Sẽ có mái hồng sẽ có tổ chim
Nụ cười mới cơn mưa rào cũng mới
Anh vẫn như ngày mười bảy tuổi
Ngực bồn chồn ước ao
Như chưa hề có chuyện khổ đau
Đêm nay đi bên nhau tới sáng
Mặt trời từ vực sâu đen thẳm
Từ biển đêm trằn trọc
Sáng dần lên trên những ngón tay em

Nguồn Lưu Quang Vũ, thơ tình, NXB Văn học, 2002

Tuesday, 27 August 2013

Cây Lược vàng còn quý hơn vàng


Một thời gian dài Báo Người cao tuổi đăng các bài viết về tác dụng chữa bệnh của cây Lược vàng, sau đó Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa chủ biên phối hợp với Nhà xuất bản Thanh Niên ấn hành cuốn sách: “Cây Lược vàng quý như vàng”.


Việc làm này được đồng bào trong cả nước hoan nghênh và nhiều gia đình coi cuốn sách như một “thầy thuốc trứ danh”, “Thần y” trong nhà. Bản thân tôi đã trồng và sử dụng Lược vàng gần bốn năm nay.

Theo sổ khám bệnh từ năm 2005 đến nay, các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa huyện Yên Thành, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Nghệ An, Bệnh viện Y học cổ truyền Nghệ An, Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) thì tôi bị các bệnh: Viêm dạ dày, viêm họng, viêm phế quản mạn tính, suy nhược cơ thể, huyết áp thấp, hội chứng rối loạn tuần hoàn não, thiểu năng tuần hoàn não, rối loạn tiền đình, viêm khớp, dị ứng cơ địa toàn thân v.v… Như vậy là từ đầu xuống chân, chỗ nào cũng mang bệnh!


Trước đây, hầu như tháng nào tôi cũng phải đi viện. Có tháng phải đi khám 2-3 lần nhưng uống thuốc các bệnh chỉ đỡ một thời gian rồi tái phát chứ không khỏi. Năm 2007, tôi phải điều trị ở bệnh viện huyện, tỉnh từ 15 - 3 đến 28 - 4 - 2007 những bệnh trên vẫn không khỏi.

Cuối năm 2010 và đầu năm 2011 Bệnh viện Đa khoa huyện Yên Thành vẫn kết luận tôi bị các bệnh trên…
Đọc sách “Lược vàng quý như vàng” tôi quyết định sẽ dùng Lược vàng để chữa bệnh. Trước đó tôi cũng đã dùng Lược vàng nhưng chỉ dùng từng đợt 10-15 ngày kết hợp thuốc do bệnh viện cấp và khi thấy đỡ là dừng. Từ đầu tháng 4- 2007, mỗi ngày tôi dùng 6 lá chia 2 lần sáng và chiều, trước bữa ăn từ 20-30 phút. Khi những lá già hết, tôi lấy những vòi dài 7 - 8 đốt trở lên, mỗi lần dùng 6 - 8 đốt vòi. Hoặc lấy cây có thân cao 0,6 m trở lên, mỗi lần dùng 2-3 đốt. Tất cả đều rửa sạch để ráo nước, nhai kĩ, nuốt nước.

Trong giai đoạn bệnh nặng phải dùng gấp rưỡi liều trên. Hoặc khi thấy cơn đau có thể xuất hiện thì dùng ngay một liều để ngăn chặn.

Thật kì diệu, bệnh viêm phế quản đeo đẳng mấy năm nay giờ đã khỏi hẳn. Đau dạ dày hành hạ khổ sở từ năm 1976 đến nay không thấy có biểu hiện gì của bệnh nữa. Huyết áp thấp từ 80/50 đã lên 110/60, hằng ngày ăn, ngủ tốt. Sức khỏe được nâng lên rõ rệt.

Tôi năm nay 72 tuổi, nếu không có Lược vàng thì ít nhất cũng đã có 5 chiếc răng phải nhổ. Có những răng đau nhức, có răng lung lay đến mức có thể giật nhẹ là rụng, nhưng nhờ nhai, ngậm Lược vàng mà hết đau và hàm răng chắc lại.

Hiện tại tôi vẫn dùng Lược vàng thường xuyên và sẽ dùng mãi vì chỉ thấy các bệnh biến mất mà không thấy có tác dụng phụ nào cả.

Dùng Lược vàng chữa bệnh, tôi rút ra một số điểm:

Liều lượng: Ngày 6 lá dài 25-30 cm, lá dày rộng 6-7 cm trở lên. Những lá nhỏ phải tính 2-4 lá thành ruột một lá tiêu chuẩn. Vòi ngắt 6-8 đốt hoặc 2-3 đốt, tùy cây to hay nhỏ, dài hay ngắn.
Thời gian: Những bệnh kinh niên, mạn tính phải kiên trì dùng đến lúc nào thấy bệnh khỏi hẳn, có thể từ 2-5 tháng hoặc lâu hơn, sau đó tiếp tục điều trị củng cố với liều bằng 2/3.

Điều cốt lõi nhất là phải có niềm tin tuyệt đối vào Lược vàng có thể chữa được bệnh. Để làm được việc này người bệnh phải được cung cấp đầy đủ thông tin trong cuốn sách “Cây Lược vàng quý như vàng” và các bài viết về tác dụng Cây Lược vàng đăng trên Báo Người cao tuổi.

Để chứng minh cây Lược vàng quý như vàng hay quý hơn vàng, tôi xin lấy bản thân để chứng minh. Trước đây, hằng năm tôi phải đi khám bệnh 10-15 lần và như thế ngành bảo hiểm phải chi trả một khoản tiền không nhỏ, chưa nói đến những lần phải nhập viện ngoài tốn tiền bảo hiểm, gia đình cũng mất nhiều công sức, tiền bạc… mà trong cơ thể vẫn mang 3-4 bệnh kinh niên mãn tính. Gần đây, mỗi năm tôi chỉ đi khám 1-2 lần để kiểm tra sức khỏe chứ không có bệnh gì đáng lo ngại cả. Trong phạm vi cả nước, nếu dùng Lược vàng chữa bệnh và mọi người có kết quả như tôi thì sẽ tiết kiệm một khoản tiền khổng lồ. Rõ ràng vàng không thể đối trọng để so sánh với cây thuốc quý Lược vàng, vì Lược vàng đem lại sức khỏe cho con người, mà: “Tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe”. Cho nên mỗi gia đình nên có một vị “Thần y” là sách “Cây Lược vàng quý như vàng”.

Phan Xuân Duân
(Xóm Phan Đăng Lưu,xã Hoa Thành, 
huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. ĐT: 0386649332)


Lá Lược Vàng chữa trị biến chứng tiểu đường thật kì diệu

Bài báo "Lược vàng quý hơn vàng" trên báo Người cao tuổi số Xuân Tân Mão có đưa tin: "Bảo bối của người bệnh tiểu đường". Sau bài báo đó, đã có nhiều vị quan tâm gọi điện tới tôi nhưmuốn xác minh sự thật về Lược vàng chữa trị biến chứng tiểu đường.

GS-TS KH Hoàng Tích Huyền cũng rất ngạc nhiên khi biết tin tôi chỉ dùng lá cây Lược vàng đã chữa khỏi những biến chứng nghiêm trọng của căn bệnh tiểu đường. Mặc dầu không mắc bệnh tiểu đường, năm nay đã ngoài 80 tuổi, nhưng ngày 16-4-2011, Giáo sư đã cất công dẫn một số bệnh nhân từ Hà Nội lên tận quê tôi ở Trung Giã, Thái Nguyên, với mong muốn tận mắt chứng kiến con bệnh, nghe tôi tường trình lại toàn bộ quá trình diễn biến các biến chứng tiểu đường cùng cách sử dụng lá cây Lược vàng đẩy lùi được căn bệnh hiểm nghèo. Với mong muốn không để bạn đọc phải vất vả tìm đến tôi, nay tha thiết mong báo Người cao tuổi cho đăng bài viết dưới đây để ai có yêu cầu thì có thể tham khảo kinh nghiệm dùng Lược vàng để chữa trị biến chứng tiểu đường.

Trước khi báo tin vui này đến bạn đọc có cùng cảnh ngộ, tôi rất khốn khổ khi phải sống chung với một loại chứng bệnh nan y - bệnh tiểu đường. Thay mặt gia đình, tôi xin thành tâm tỏ lời biết ơn sâu sắc tới Báo Người cao tuổi. Nhờ báo Người cao tuổi giới thiệu Lược vàng có thể chữa trị bệnh hiểm nghèo trong chuyên mục "Tự làm bác sĩ", đã giúp tôi có bảo bối tự cứu mình thoát khỏi sự hành hạ khổ sở, có lúc như muốn chết bởi những biến chứng tai quái của căn bệnh tiểu đường.

Tôi là Đỗ Trọng Bằng, giáo viên của Trường phổ thông cấp II, xã Trung Thành, huyện Phổ Yên, tỉnh Thái Nguyên, chuyên giảng dạy môn Ngữ Văn từ 36 năm nay. Vào cuối tháng 4 năm 2011, tôi nghỉ hưu. Nhờ cây Lược vàng, đã giúp tôi thoát khỏi lưỡi hái tử thần, giành lại được sức sống khỏe mạnh, vui tươi như ngày nay.

Thời kì đầu tôi bị bệnh tiểu đường

Ban đầu, bệnh tiểu đường khởi phát trong người, tôi có cảm giác bồn chồn, rạo rực… khó chịu. Đến năm 1999, những cảm giác như vậy đã xuất hiện thường xuyên hơn ngày này sang ngày khác. Cơ thể có tình trạng khát nước, đi tiểu nhiều, thi thoảng lại xuất hiện những cơn đói một cách khác thường.

Kể từ đó tôi bị mất ngủ, ban đầu, hằng tuần thường có một hai đêm chỉ ngủ được khoảng 2 tiếng. Đến năm 2002, tôi bắt đầu bị chảy máu chân răng. Các răng bị lung lay, mắt mờ đến mức không nhận ra địa hình trước mặt mình, đi lại dễ bị vấp ngã.

Bạn bè và người thân đã cảnh báo có thể tôi đã mắc bệnh tiểu đường. Tôi cao gần 1,7 m, năm 1999-2000, thể trọng 74,6 kg. Vậy mà, chỉ 3 năm sau, thể trọng đã tụt xuống 61 kg. Nhiều thầy cô giáo cùng dạy học đều biết rõ căn bệnh quái ác đã ái ngại và lo lắng cho tôi.

Chữa trị biến chứng bệnh tiểu đường tại Bệnh viện ở Hà Nội

Tháng 4 năm 2002, tôi điều trị tại Bệnh viện Nội tiết T.Ư ở Hà Nội. Sau 10 ngày chữa trị, tôi xin xuất viện để điều trị ngoại trú theo đơn thuốc của Bệnh viện. Năm 2006, bệnh tiểu đường biến chứng vào tim. Tôi về Bệnh viện Bạch Mai để khám và xin phác đồ điều trị ngoại trú. Đến năm 2008-2009, tôi phải vào Bệnh viện Mắt T.Ư xin thuốc điều trị biến chứng vào mắt.

Kiểm tra, siêu âm, thử máu và điều trị cho thấy:

Tôi bị bệnh tiểu đường với mức độ nặng, Bệnh viện nội tiết T.Ư xác định chỉ số đường huyết khi đó là 27 mmol/l. Kèm theo các biến chứng như mắt trái mờ, chỉ còn: 0,7/10, mắt phải còn lại: 4/10; Hai chi bị chứng tắc mạch, đau buốt, tê bì từ đầu gối trở xuống, lòng bàn chân thâm tím với nhiều mảng đen. Từ năm 2006 trở đi các kẽ chân thường xuyên rỉ nước vàng. Số lần tiểu tiện trong đêm thường từ 5-6 lần, ban ngày từ 10-12 lần. Các đốt sống cổ và bả vai trái cho đến khuỷu tay trái đau nhức, tay trái hoạt động khó khăn. Đến năm 2006 thì tại bả vai trái nhiều khi đau nhức như có mủ bên trong.

Biến chứng của bệnh tiểu đường đã ảnh hưởng đến tim mạch. Triệu chứng của bệnh mạch vành nặng thêm. Trước năm 2005, tôi không thể đi lên được tầng 2. Điều trị bằng thuốc Tây một thời gian, tôi đã dần đi lên được tầng 2, nhưng tim đập ghê gớm. Động mạch chi, động mạch cảnh bị vữa xơ, vôi hóa; Mỡ máu cao, không ổn định. Huyết áp thường xuyên ở mức 170/110 mmHg.

Từ 2002 đến năm 2010, tôi đã kiên trì chữa bệnh theo phác đồ điều trị của các Bệnh viện ở Hà Nội với mong muốn nhanh chóng thanh toán được nỗi khổ do biến chứng tiểu đường hành hạ. Hằng ngày tôi thường phải dùng tới 15 loại thuốc điều trị khác nhau, thuốc điều trị tiểu đường 7- 8 loại, thuốc điều trị tim mạch có 7 loại.

Những năm tháng ấy, gia đình đã tạo điều kiện để tôi dùng thuốc ngoại, mua ngoài với mức chi phí hằng tháng từ 2 - 3 triệu đồng. Dùng thuốc ngoại, mức đường huyết có ổn định, nhưng các biểu hiện của biến chứng không hề thuyên giảm. Đồng thời với việc chữa trị bệnh tiểu đường, tôi còn tìm đến 6 thầy thuốc y học dân tộc để chữa trị đốt sống cổ và bả vai, nhưng tình trạng đau nhức đó vẫn không sao đẩy lui được.

Do bệnh trạng nghiêm trọng, nên đêm nào cũng vậy, tôi không bao giờ ngủ quá 2-3 tiếng. Xem sách, đọc báo, sau khoảng 15 phút thì bị ù tai. Những năm tháng ấy tai họa của biến chứng tiểu đường đã hành hạ cuộc sống và lao động thường nhật, tâm hồn và thể xác như là thứ đi mượn. Có lúc, gia đình đã nghĩ tới chuyện tôi không thể sống nổi...

Lược vàng chữa khỏi biến chứng tiểu đường

Đang trong quá trình điều trị tốn kém, biến chứng tiếp tục phát triển theo chiều hướng xấu đi, bỗng tháng 4 năm 2010, tôi nhận được tin Lược vàng có thể chữa trị được một số bệnh hiểm nghèo từ Báo Người cao tuổi. Thế là tôi xin lá Lược vàng về tự chữa bệnh.

Ngày 13-5-2010, tôi bắt đầu nhai lá Lược vàng. Tuần đầu tiên, vừa dùng Lược vàng, tôi vừa dùng viên thuốc Diamicron ổn định đường huyết, nhưng giảm bớt 1 viên. Tuần thứ 2, tôi giảm tiếp viên thuốc thứ 2. Đến tuần thứ 3 tôi giảm nốt viên thứ 3. Ngừng 1 tuần, tôi không dùng Lược vàng và Diamicron. Hết tuần đó, kiểm tra đường huyết không thấy có thay đổi so với kết quả kiểm tra trước ngày 13-5-2010. Từ đó trở đi tôi chỉ dùng Lược vàng trị bệnh. Tôi kiên trì nhai sống nuốt cả bã lá cây Lược vàng trước bữa ăn hàng ngày chừng 20 phút, mỗi lần 3 lá (mỗi lá dài khoảng 20 -25 cm nếu lá ngắn thì tăng số lá). Đồng thời với việc sử dụng Lược vàng, tôi duy trì chế độ ăn uống phù hợp như kiêng kị ăn mỡ động vật, mỗi tuần ăn vài bữa thịt nạc, ăn cá, tép và rau đậu v.v...

Trong quá trình dùng Lược vàng, tôi đã lắng nghe những diễn biến trong cơ thể và ghi chép lại. Kết quả cho thấy, chỉ sau một thời gian ngắn sử dụng Lược vàng những triệu chứng như mắt mờ, chân tê bì, chân răng chảy máu, răng lung lay bắt đầu thuyên giảm. Sau 2 tuần các triệu chứng thuyên giảm rõ rệt, sau 4 tuần thì biến mất. Tình trạng đau nhức ở đốt sống cổ và bả vai cũng chấm dứt.

Dùng Lược vàng được một thời gian, cứ ăn xong bữa tối là tôi thấy buồn ngủ. Sau một tháng, đi lên gác không thấy khó khăn. Sau 2 tháng rưỡi, tôi đã bỏ được toàn bộ số thuốc Tây còn lại dùng điều trị tim mạch. Các biến chứng tiểu đường trong tôi đều đã khỏi. Nay chỉ số đường huyết thường duy trì ở mức giống hệt như khi tôi dùng thuốc Tây, 6,4-6,8 mmol/1ít (tháng 5 năm 2011).

Từ ngày chữa khỏi những biến chứng tiểu đường, đến nay tôi vẫn nhai đều Lược vàng với liều 6 lá/ngày, chia 3 lần. Cứ dùng như vậy được 2 tuần lễ thì tôi lại ngưng một tuần, sau đó lại tiếp tục. Đến tháng 10-2010, cơ thể tôi tăng lên 68 kg. Dịp tết Tân Mão tôi đã 70 kg. Bây giờ tôi đọc sách bình thường, đi lên tận gác 3 không mệt mỏi, có thể lao động, chơi bóng đá 30 phút. Mỗi đêm, tôi ngủ được 6 tiếng, rất sâu và không còn đi tiểu đêm. Thời gian khoảng 8 năm bị biến chứng tiểu đường, sinh hoạt tình dục vợ chồng hoàn toàn bị gián đoạn, đến nay đã phục hồi.

Ngày 16-4-2011, khi chia sẻ kinh nghiệm chữa bệnh tiểu đường bằng lá cây Lược vàng với GS Hoàng Tích Huyền và mấy vị từ Hà Nội lên, tôi đã kể lại, trước khi bị bệnh, tôi là vận động viên bóng đá của trường, nặng trên 70 kg. Sau khi chữa khỏi các biến chứng tiểu đường, tôi dùng thuốc bổ dưỡng, cũng không dùng thêm bất cứ phương thức chữa trị nào khác. Chỉ có dùng lá cây Lược vàng, ăn uống bình thường, tuy vẫn phải kiêng kị một số thức ăn đối với bệnh nhân tiểu đường. Chứng tỏ Lược vàng ngoài tác dụng chính là chữa bệnh, còn có tác dụng bổ dưỡng nâng cao sức khỏe. Khi tôi lâm bệnh, bạn bè ái ngại, nay họ mừng, có người bảo: "Đúng là tôi đã được trời cứu".

Sau bài báo "Lược vàng quý hơn vàng" trong số xuân Tân Mão của Báo Người cao tuổi, rất nhiều độc giả gọi điện hỏi đôi điều cụ thể. Tôi đã bộc bạch: "Tôi chỉ dùng lá cây Lược vàng mà chữa khỏi những biến chứng của bệnh tiểu đường như vậy đó. Tôi chưa sử dụng tới thân cây và vòi của cây Lược vàng, bởi tôi không biết dùng rượu. Để có lá cây Lược vàng dùng đều đặn hàng ngày, tôi đã chọn ngày thời tiết nắng ráo, lá cây Lược vàng không đọng nước, hái khoảng 100 - 120 lá, xếp gọn vào trong túi ni-lông rồi buộc kín lại và đem cất vào ngăn chứa rau trong tủ lạnh. Dùng đến đâu, lấy ra đem rửa sạch. Làm theo trình tự như vậy, tôi thấy lá Lược vàng có thể giữ được đến ngày thứ 17 vẫn dùng tốt.

Chữa khỏi biến chứng tiểu đường trong tôi bằng lá cây Lược vàng là một sự thật kì điệu. Tuy nhiên, trong sự kì diệu ấy đang còn ẩn chứa biết bao nhiêu điều huyền bí mà bản thân tôi không sao hiểu nổi.

Tôi rất mong các cơ quan chức năng, các nhà khoa học vào cuộc, để giúp cho người dân từng bước hiểu biết được tác dụng tích cực của cây Lược vàng, từ đó thiết thực góp phần nâng cao sức khỏe cho người dân ngay tại gia đình, đặc biệt là cho những người nghèo ở xa thành thị và bệnh viện như tôi…

Đỗ Trọng Bằng
(Chinh Nữ, Tân Hương, 
Phổ Yên, Thái Nguyên

NGÀY 29-8-1988 ĐỊNH MỆNH & TANG LỄ VÔ CÙNG CẢM ĐỘNG: tưởng nhớ gia đình nhà biên kịch Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh



Cuối buổi chiều, sân 51 Trần Hưng Đạo - Trụ sở của 6, 7 Hội Văn học Nghệ thuật xôn xao, ồn ào rồi bàng hoàng khi nhận được tin: Cả nhà Lưu Quang Vũ chết hết rồi.


12 giờ đêm, xe của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam đưa được thi hài 3 người từ Bệnh viện Hải Dương về đến Hà Nội. Ở cổng Bệnh viện Việt - Đức mấy trăm nghệ sĩ hơn chục đoàn sân khấu Hà Nội và bạn hữu đã khóc rầm rĩ suốt phố Phủ Doãn. Đêm hè, trời oi ngột, nhà xác bệnh viện Việt Đức trống trải khó chịu đựng được mấy ngày. Nhờ đạo diễn Đình Quang - Thứ trưởng Bộ Văn hóa liên hệ, 3 quan tài được chuyển về nhà xác Bệnh viện Hữu nghị Việt - Xô - nơi duy nhất có nhà lạnh chứa, ở đó họ có 3 ngày cuối cùng bên nhau nơi dương thế! 

Thay quan tài là việc theo phong tục rất kiêng kỵ. Nhưng đạo diễn Hoàng Quân Tạo của Nhà hát kịch Hà Nội đại diện nhiều nghệ sĩ dứt khoát bằng giá nào cũng phải thay quan tài mới tử tế hơn.

Lại phát sinh vấn đề về thủ tục hành chính: Nơi an táng 3 người ba tiêu chuẩn: nhà thơ Xuân Quỳnh, Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn - được an táng Khu A Văn Điển. Còn Vũ chỉ mới cá sự ba. Và cháu Quỳnh Thơ có khu giành cho tuổi nhỏ.

May có mấy ngày chờ đợi, cả giới Sân Khấu đã cùng nhau chạy để cuối cùng đồng chí Trần Độ, Ủy viên TƯ Đảng, Trưởng ban Tuyên huấn TƯ quyết định để ba người có một suất mộ chung ở Khu A nghĩa trang VĂn Điển. Có lẽ đến giờ, đây vẫn là khu mộ gia đình duy nhất ở nghĩa trang này.

Tang lễ 3 người tổ chức ở Trụ sở Trung ương Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật 51 Trần Hưng Đạo, không chỉ có các văn nghệ sĩ tất cả các hội đang có ở Hà Nội, nghệ sĩ các đơn vị sân khấu, các đoàn ở miền Bắc từ Đà Nẵng - quê Vũ trở ra, mà còn rất đông công chúng yêu mến, hâm mộ Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh. Hai hội Nhà văn và Sân khấu đã phối hợp tổ chức một tang lễ trang nghiêm, xúc động và... hoành tráng!

Tổng thư ký Hội nhà văn Vũ Tú Nam đọc điếu văn cho Ủy viên Ban chấp hành Xuân Quỳnh. Nhưng Vũ chỉ là cán sự ba! Không chút phân vân, Nghệ sĩ nhân dân Dương Ngọc Đức chuẩn bị điếu văn cho Lưu Quang Vũ. Xử sự theo quy định hành chính thông thường chắc không ai dám chắc. Nhưng Tổng thư ký Dương Ngọc Đức là người lão thực. Ông hiểu tình cảm của giới Sân khấu, hiểu vị trí Lưu Quang Vũ trong sân khấu việt Nam. Bài điếu văn của Hội đã thể hiện sự đánh giá tức thời mà chuẩn xác về vị trí, đóng góp của Lưu Quang Vũ, không vì xúc động mà đề cao quá đáng, cũng không vì ấn tượng quá khứ, mà không thấy thành quả và tầm vóc thực sự của người vừa nằm xuống.

"Lưu Quang Vũ là người lao động lực lưỡng gồng trên đôi vai rộng khỏe của mình chương trình tiết mục hàng bốn năm mươi đơn vị nghệ thuật trên cả nước..." - hai mươi năm qua, những lời điếu văn viết vội ấy vẫn nguyên giá trị.

Hàng ngàn người Hà Nội đã tham dự tang lễ gia đình Quỳnh - Vũ. Có vòng hoa bạn bè cả nước và quốc tế. Theo phong tục, xe đưa quan tài qua nhà 96 Phố Huế đối diện chợ Hôm. Một cuộc tập hợp bất ngời của đông đảo tầng lớp công chúng với những tiếng gào thét tiếc thương làm tắc cả một quãng đường Phố Huế - Trần Nhân Tông. Chặng đường từ đó về Văn Điển đông nghẹt người đưa. Cho đến nay, đó vẫn là một đám tang lớn và xúc động ít thấy ở Hà Nội...
(Nhớ về Lưu Quang Vũ - những khoảnh khắc chợt hiện, Ngô Thảo)

Tham khảo thêm

Lưu Quang Vũ - Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Lưu Quang Vũ, cuộc đời và các sáng tác
Nhà thơ Xuân Quỳnh


Từ FB của Bùi Quang Minh

Ninja Vs Reptile

Ngày 29/3/2012

Một tổn thất cho lực lượng tốt…


Một đội quân reptile đã di chuyển hạ cánh xuống thành phố Sopporo phía bắc Nhật Bản, mang theo 50 chiến binh reptile cao 4.6m hỗ trợ cho những quân lính reptoid của Cabal bắt cóc phụ nữ, trẻ em, tiêu diệt đàn ông.

ChoidonDaikaku đã triệu tập 1000 chiến binh ninja đến khu vực để giải giải vấn đề trên. Một cuộc chiến đẫm máu đã diễn ra.

Những chiến binh ninja đã thua trận. Những môn võ Nhật Bản và thanh kiếm katana không chống lại được với vũ khí laser và súng âm thanh. Những ninja bị thương lập tức bị bắt bởi reptoid và bị ăn trong lễ mừng chiến thắng.

Những phi thuyền Laher đến chở những con tin đi.

Gần 2000 phụ nữ và trẻ em mất tích.


Monday, 26 August 2013

Danh ngôn, tục ngữ thế giới về đàn bà


- Nên ca ngợi ngày đẹp trời vào lúc tối, nên ca ngợi người đàn bà đẹp vào buổi sáng. [Danh Ngôn Đức] 
- Trên đời có ba thứ nguy hiểm nhất: Rượu ngon làm ta mất trí. Tiền nhiều thì làm ta bất chính. Vợ đẹp thì làm ta đau khổ nhiều nhất. Vì: Rượu ngon khiến ta thích uống. Tiền nhiều thường làm mờ át lương tri. Vợ đẹp thường hay phản bội. Do đó tốt nhất là nên mất cả ba. [Jean Paul Sartre] 
- Trong đàn bà, tình bạn gần với tình yêu [Thomas Moore] 
- Gió thay đổi chiều mỗi ngày, người đàn bà thì thay đổi mỗi giây. [Tục ngữ Tây Ban Nha] 
- Đàn bà hoàn toàn thấy rõ rằng họ càng vâng lời bao nhiêu thì họ càng chỉ huy bấy nhiêu. [Jules Michelet] 
- Khi chúng ta không theo hút được người đàn bà thì đừng đeo đuổi họ nữa. Người đàn bà chỉ bị chinh phục khi người đàn ông đủ sức hấp dẫn họ... Một khi họ thấy bị đeo đuổi, họ sẽ từ khước. [Krassovsky] 
- Đối với người đàn bà, không được yêu là một tai họa; nhưng không được yêu nữa mới thực là một cái nhục. [Montesquieu] 
- Nơi nào có người đàn bà đẹp, thì nơi đó có người đàn ông thở dài. [Tục ngữ Hunggari] 
- Người ta có thể quyến rũ người đàn bà bằng sự dối trá, nhưng người ta chỉ có thể chinh phục được họ với tấm lòng thành thật. [Krassovsky]
- Mê người đàn bà thì dễ, yêu người đàn bà thì khó. [Marcel Aymé]
- Một nửa ưu sầu của phụ nữ sẽ không còn nếu họ có thể dằn lòng đừng nói những điều mà họ biết là vô ích. Hơn thế nữa, những điều cần giải quyết thì họ lại không nói ra. [George Eliot] 
- Tiền bạc cũng như phụ nữ, muốn giữ nó thì phải săn sóc nó một chút, bằng không.... nó đi tạo hạnh phúc cho kẻ khác. [Edouart Bourdet] 
- Hỡi ôi! Được người đàn bà yêu thì ai cũng biết là điều thích thú, nhưng dễ sợ lắm. [Lord Byron] 
- Phụ nữ làm cho cách xử thế ở đời được trau chuốt và khiến cho người ta chuộng sự lễ độ... Họ là thầy dạy chân chính về mỹ quan và là người khích lệ mọi sự hy sinh. Hiếm có người đàn ông nào yêu thương họ mà lại là người man rợ. [Gabriel Legouvé] 
- Người đàn bà nào qúi trọng đạo đức của tâm hồn mình hơn sự thông minh và bóng sắc của mình, là hạng người đứng trên đồng loại của mình. Kẻ nào qúi trọng bóng sắc của mình hơn tài đức của mình, là hạng đàn bà tầm thường. Nhưng kẻ nào qúi trọng địa vị và giai cấp của mình hơn bóng sắc của mình, là hạng người đàn bà đứng ngoài lề đồng loại của họ: họ không phải là người đàn bà. [Chamfort] 
- Bí quyết hạnh phúc của người đàn bà là tự tin cái vui trong bổn phận. [Dr. Auton] 
- Người đàn bà mà thật thà là lúc họ thấy không cần thiết phải dùng đến sự dối trá vô ích. [Anatole France] 
- Người đàn bà đẹp là thiên đàng của cặp mắt, mà là địa ngục của tâm hồn. [Pope] 
- Cái đẹp của người đàn bà không khác nào những mùi thơm thoảng qua và tan đi rất mau chóng, hễ ngửi quen rồi thì không ai còn để ý nữa. [Bà De Lambert] 
- Đẹp là ở con mắt người khác ngắm nhìn [Le Wallace] 
- Người đàn bà đẹp khó mà sống được an thân, cũng như ngọc qúi là mồi của trộm cướp. [Jean Jacques Rousseau] 
- Không có người đàn bà nào xấu cả, chỉ có những người dàn bà không biết làm cho mình được quyến rủ mà thôi. [Christian Dior] 
- Đàn bà thường hay giữ lâu anh tình nhân đầu tiên, khi nàng chưa tìm được anh tình nhân thứ hai. [La Rochefoucauld] 
- Trước con mắt của người yêu, không có người đàn bà nào xấu cả. [Ronsard] 
- Một người đàn bà xấu mặt nhưng đẹp lòng là người đàn bà đẹp. Một người đàn bà đẹp mặt nhưng lòng dạ không đẹp là người đàn bà xấu. [Helvétius] 
- Tình cảm của người đàn bà là một thứ tình khó hiểu. Khi ra đường mà có người khen đẹp thì tự cao, khi không có người hỏi đến thì tự cho là mình bạc số. [Clémenceau] 
- Nếu trừng trị người đàn bà thì người đời cho là vũ phu. Còn không trừng trị người đàn bà thì bị người đời cho là sợ vợ. [Scott Fitgérald] 
- Đàn bà thường vướng vào mình năm cái sợ: Sợ gìa Sợ xấu Sợ nghèo Sợ bị bỏ rơi Sợ chết [Montesquieu]

Nguồn FB Bùi Quang Minh

Bùi Quang Minh - Chia sẻ về sứ mệnh xây dựng chungta.com

Ngày 11/5/2011, Chungta.com đã có hơn 100.000.000 lượt truy cập. Đây là một niềm vui nho nhỏ của chúng tôi trên chặng đường rất dài hoạt động theo tôn chỉ “Khai sáng cá nhân, Khai sáng cộng đồng” (dẫu cho nó chỉ bằng lượt đọc 1 tuần của trang web Dân Trí thôi).
Ngày 27/10/2003, Chungta.com xuất hiện lần đầu trên Internet với bài viết đầu tiên với "Chuyện Alibaba và Nền giáo dục Việt Nam trong thế kỷ 21: Ý tưởng cho giáo dục Việt Nam".
Ngày đó, chúng tôi thấy rằng, nền giáo dục phải đảm nhiệm trọng trách của xã hội trao cho là giúp cho mỗi người biết cách chủ động trong học tập, biết độc lập suy nghĩ, sử dụng trí tuệ của mình, biết làm chủ và phát triển năng lực trí tuệ, năng lực tinh thần, biết cách nhận thức quyền tự do và sử dụng quyền tự do của mình (gồm cả tự do chính trị) một cách có trách nhiệm... Con người trưởng thành của nền giáo dục đó là con người thực sự tự do, con người của tinh thần Khai sáng, con người của nền giáo dục Khai phóng mà văn minh loài người vạch ra từ hơn 200 năm trước.
Vào lúc đó, và cả cho đến nay, hai điều chúng tôi nhận ra không có thay đổi gì đáng kể:
Điều thứ nhất, còn có rất nhiều người Việt tôi quan sát được, chưa từng khai sáng, nghĩa là chưa thể tự mình thoát khỏi trạng thái "vị thành niên" để trở thành "người trưởng thành" , nói như Immanuel Kant năm 1784, thì người trưởng thành là "con người thực sự với những phẩm chất mang tính người cao nhất"2). “Vị thành niên là vì không có khả năng sử dụng lý trí của mình mà không cần đến sự dẫn dắt của kẻ khác”. Có một tỷ lệ lớn người Việt ở mọi lứa tuổi đang lảng tránh những việc chung của đất nước bởi họ cho rằng đó là việc người khác nghĩ, người khác lo. Họ đang lười suy nghĩ, đang ích kỷ cá nhân chăng? I. Kant đã nói rõ "Lười biếng và hèn nhát là những nguyên nhân tại sao có một phần lớn đến như vậy của nhân loại, sau khi đã được giải phóng khỏi sự phụ thuộc vào thiên nhiên, mà suốt đời vẫn muốn tồn tại trong trạng thái tự phụ thuộc. Đây cũng là nguyên nhân tại sao có một số người dễ dàng phó mặc số phận của họ cho những người bảo hộ."

Hậu quả của điều thứ nhất này là gì?
Càng trì hoãn khai sáng cho mình, cá nhân càng lún sâu vào việc phụ thuộc người khác, mất đi tự do hay là bị kẻ khác lợi dụng. Nhìn trên một diện rộng thì cá nhân đó đang vô trách nhiệm với nhân loại, với lịch sử, bị loại bỏ các nấc thang đầu tiên của chiếc thang sự nghiệp, mất đi năng lực làm một người công dân đúng đắn. Một cách không chống cự gì, người đó đã tự đánh mất cơ hội trở thành một người tự do bởi chính sự ru ngủ của "kẻ giám hộ", của vỏ kén "vị thành niên" của mình.
Kant nói về trách nhiệm khai sáng của cá nhân với lịch sử nhân loại như sau: "Một người nào đó, có thể là vì lý do cá nhân, trong một giai đoạn nhất định, có thể trì hoãn sự khai sáng của anh ta về những vấn đề mà anh ta buộc phải nhận thức. Nhưng việc triệt tiêu sự khai sáng, có thể cho bản thân anh ta và hơn thế nữa, cho các thế hệ kế tiếp, đồng nghĩa với việc vi phạm, và chà đạp lên những quyền thiêng liêng của nhân loại."
Kant nói về tính sâu sắc của các cuộc cách mạng xã hội như sau: "Một cuộc cách mạng cùng lắm là lật đổ được một chế độ độc tài bạo ngược, giải phóng khỏi sự áp bức về thân thể, nhưng một cuộc cách mạng không thể ngay lập tức làm thay đổi được tư duy của cộng đồng. Ngược lại, thành kiến mới lại đến, thay cho cái đã bị phế truất, để điều khiển đám đông ngu xuẩn kia."
Và Kant cũng nói về đòi hỏi với một người công dân đích thực: "Một công dân không thể từ chối nghĩa vụ đối với quốc gia, anh ta có bổn phận phải thực hiện, một lời đùa cợt thôi cũng có thể bị trừng phạt một cách nghiêm khắc, để tránh những vi phạm có tính dây chuyền. Tuy nhiên, chính người đó, với trách nhiệm của một công dân và với tư cách của một học giả, công khai quan điểm của mình về những sự bất hợp lý, thậm chí là sự phi pháp của những nghĩa vụ mà anh ta đang phải thực hiện."
Nói như Karl Marx: "Sự ngu dốt, đó là cái sức mạnh quỷ sứ, và chúng tôi sợ rằng nó sẽ còn là nguyên nhân của nhiều bi kịch.". Con người thiếu khai sáng, cộng đồng thiếu khai sáng sẽ đi đến kết cục xã hội không có tự do. I. Kant nói về điều này hết sức rõ ràng: "Điều đáng nói ở đây là cộng đồng, vốn dĩ trước đây bị hãm trong gông cùm của trạng thái tự phụ thuộc, lại dễ dàng bị lung lạc bởi một số kẻ đỡ đầu bảo thủ, những kẻ không đủ khả năng tự khai sáng. Đau đớn thay, những định kiến xấu xa do những kẻ kia gieo rắc đã khiến cho cộng đồng đó tự trả thù chính mình bằng cách kìm hãm, buộc những người ưu tú cùng ở lại trong vòng nô lệ. Do vậy, khai sáng cả cộng đồng là một quá trình lâu dài." Cái hiện thực đơn sơ nhất của một cộng đồng chưa được khai sáng là:
"Khai sáng cho cả một cộng đồng, tất cả không cần gì khác ngoài tự do. Quyền tự do ngôn luận đó chính là dạng thức tự do nguyên sinh nhất để công khai trước cộng đồng lý trí của một cá nhân về mọi lĩnh vực. Nhưng tôi đang nghe thấy ở khắp mọi nơi tiếng rền rĩ: Đừng có tranh luận. Ngài sĩ quan nói, chớ tranh luận, hãy thực hành. Ông thuế vụ nói: Đừng tranh luận, trả tiền đi. Vị giáo sĩ nói: Đừng tranh luận, hãy tin tưởng. (Duy chỉ có một Ngài trên thế giới nói: Hãy tranh luận bằng tất cả năng lực của các người về bất kỳ cái gì các người muốn, nhưng hãy vâng lời!). Tất cả những điều này có nghĩa là giới hạn của tự do có ở mọi nơi. Nhưng giới hạn nào ngăn cản, và giới hạn nào thúc đẩy Khai sáng?
Tôi có thể trả lời: quyền tự do công khai lý trí cá nhân cần phải được tôn trọng tuyệt đối, và nó sẽ mang đến sự khai sáng cho nhân loại; Việc sử dụng lý trí một cách riêng tư thường được chấp nhận trong một giới hạn nhất định khi mà nó không làm cản trở sự tiến bộ của khai sáng. Nhưng quyền công khai lý trí của một cá nhân, theo tôi hiểu, đó là việc một cá nhân, với tư cách là một học giả, được phát ngôn trước toàn thể công luận, còn việc sử dụng riêng tư lý trí của một người, đó là một cá nhân cụ thể được sự tín nhiệm của cộng đồng, có thể sử dụng lý trí của riêng họ một cách riêng tư trong những điều kiện và khuôn khổ nhất định."
Khi còn vị thành niên, người ta tuy sống trong thế kỷ 21 sẽ vẫn vô cảm, sẽ vẫn không bận tâm về những điều quan trọng, những nguyên do đã được cả kỷ nguyên Khai Sáng khởi thảo và văn minh nhân loại đi suốt hơn 200 năm qua. Nhờ phong trào Khai Sáng mà tại châu Âu đã làm nên những biến chuyển "dân quyền, tự do, dân chủ..." của Nhà nước, xã hội và con người và Nhật Bản các thế kỷ 17, 18 bứt lên ngoạn mục từ mô hình phong kiến lạc hậu trước đó.
Điều thứ hai, người Việt đã quá lãng phí và vô cảm đối với những cơ hội để cùng nhau vươn lên, cùng nhau khai sáng. Ba yếu tố tôi quan sát là: 1) việc tận dụng công nghệ Internet cho học tập, thực học; 2) xuất bản và học tập tinh thần của những tác phẩm kinh điển, tinh hoa; 3) môi trường tư tưởng, phản biện cởi mở, văn minh
1) Về công nghệ Internet, rất nhiều bạn vẫn đang quay cuồng trong thế giới tin tức online theo cách sai lệch, vô nghĩa.
List 10 bài đọc nhiều nhất Vietnamnet lúc 11h30 ngày 19/11/2010
1. Bất ngờ vụ “người giàu nhất Quảng Ninh"
2. Bé 3 tuổi đào được hộp vàng 4 triệu USD
3. Hà Nội: Người nước ngoài cướp taxi, gây TNGT liên hoàn
4. Nhức lòng teen múa thoát y để "show hàng"
5. "Bộ mặt" lạ của những sát thủ máu lạnh
6. "Lấy ròng rọc chở quan tài xuống à?"
7. Xôn xao clip bắt quả tang gái mại dâm "nude toàn tập"
8. Học sinh "tống tình" cô giáo cũ vì cuồng yêu
9. MC Hàn Quốc mặc như không lên truyền hình
10. Chúa là người và không phục sinh!
Lượng web site giải trí, đăng tin thời sự và lượt truy cập rất cao chúng nói lên điều gì? Thời gian của tuổi trẻ và công nghệ đẳng cấp nhất của nhân loại của những người "vị thành niên" chỉ dành cho tin hot, tin giải trí? Càng ngó nghiêng, cái vô bổ, cái độc hại bao nhiêu, họ càng dễ bị chúng dụ dỗ, lôi kéo bấy nhiêu. Internet, một biểu tượng của nền văn minh lẽ ra trở thành cơ hội để bạn vươn lên, trưởng thành, tự do thực sự lại vô tình tiếp tay để các bạn trẻ trao nhau những cái xấu, làm bạn kẹt trong hỗn độn những cái thấp cấp/ vô bổ, thậm chí đẩy bạn lệ thuộc nhiều hơn vào cái xấu xa, bao quanh bởi những kẻ lợi dụng.
2) Về xuất bản và đọc sách: Qua quan sát, chúng tôi thấy người Việt chưa có thói quen đọc sách, lại càng hiếm người đọc sách tinh hoa, sách kinh điển của thời kỳ Khai sáng. Nền tảng tư duy của "người trưởng thành", của văn minh nhân loại lại nằm ở những cuốn sách tinh hoa lớn của thời kỳ Khai sáng 200 năm trước (ví dụ: Montesquieu, Rousseau, Voltaire,...) và tiếp tục xuất hiện thêm những tác giả mới cho đến hôm nay.
Khoảng năm 1902-1907, các cuốn sách đó được dịch sang tiếng Trung thành Tân Thư. Những sĩ phu Việt Nam đã thông qua Tân Thư nắm được những nền tảng tư tưởng của văn minh tiến bộ và nhìn ra vấn đề của dân tộc ta. Cụ Huỳnh Thúc Kháng viết năm 1928: “Cái dốt là cái họa của người An Nam”. Do đó, cụ Phan Châu Trinh đã lập nên phong trào Duy Tân năm 1906 với trọng tâm là "Khai Dân Trí" nghĩa là nhằm khai sáng người Việt. “… nếu có thoát khỏi tay ngoại bang, giành được độc lập, mà không có dân quyền, không có dân chủ, dân trí thấp, người dân không giác ngộ về quyền dân chủ của mình và sử dụng có hiệu quả quyền đó để làm chủ đất nước, xã hội, thì cũng là vô nghĩa, nhân dân không thể có hạnh phúc, đất nước không thể phát triển, và như vậy nền độc lập dân tộc cũng không thể vững chắc”. Tiếc rằng phong trào Duy Tân và Đông Kinh Nghĩa Thục của các cụ nhằm dạy chữ, dạy tri thức mới, học hỏi Tân Thư sớm bị thực dân Pháp dập tắt, người Việt lỡ nhịp hơn 200 năm, chưa từng quay lại hơi thở cách mạng đó. Thật may, gần đây một số sách Tinh hoa đã được NXB Tri thức xuất bản lại, còn người đọc vẫn thiếu những ý thức đọc trên tinh thần Khai sáng hay của phong trào Duy Tân thuở 100 năm trước và những sách xuất bản mới của thế giới.
3) Về môi trường tư tưởng, phản biện: Qua quan sát đến những sự kiện mới nhất đây, chúng tôi thấy rằng nước ta chưa thoát khỏi tàn dư phong kiến là không được tự do thảo luận, phản biện mọi vấn đề mà người trưởng thành cần trao đổi; còn có rất nhiều tư tưởng bị gán ghép thành "tà", "thuyết"; vấn đề này, vấn đề kia, chủ đề này nọ còn có kỵ, húy, sự độc quyền và cấm đoán tư tưởng ở 1 số nội dung dù cho nó liên quan sát sườn đến mọi hoạt động của Nhà nước... Đất nước chưa thực sự có môi trường trao đổi và tôn trọng những tư tưởng khác biệt, chưa có sự bình đẳng trong việc trao đổi và truyền thông tư tưởng. Các lãnh đạo không phải là người đi đầu trong phong trào Khai sáng cho đất nước. Ít có nhà lãnh đạo nào nói tới tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do xuất bản... và có hành động khuyến khích, bênh vực, bảo vệ trước sự xâm phạm các quyền này.
Hậu quả của điều thứ hai này là gì?
Thời gian cho phát triển, công nghệ hiện đại xã hội đã đầu tư đang bị vận hành hết sức lãng phí, thậm chí ở nhiều nơi quan trọng 2 nguồn lực quan trọng nhất này đã bị vô hiệu hóa, thậm chí ngăn trở quá trình khai sáng chung. Không tụt hậu về trí tuệ thì cũng lạ thật!
Một "xã hội học tập" trên diện rộng là đây? Một xã hội không ngừng tìm kiếm tầm cao trí tuệ mới, mọi người đang cùng nhau hừng hực khai sáng đúng nghĩa và vươn lên là đây? Việt Nam đang hội nhập sâu sắc với phần nhân loại đang khai sáng là đây?
Xã hội rồi sẽ mang dáng dấp "Vị thành niên" bởi duy trì và vận hành bởi những sản phẩm tư tưởng mang nguy cơ lạc hậu nhãn tiền do "giám hộ" bao cấp cho. Càng ngày, điều đó càng bộc lộ rõ hơn trước công cuộc phản biện của những người đã vươn lên khai sáng.
Xã hội ngày một thiếu năng lực tích lũy, kế thừa áp dụng những điều ngày một hợp lý hơn trên tầm cao của sự học hỏi liên tục. Các tư tưởng cốt lõi của Nhà nước, của xã hội văn minh tiềm tàng khả năng bị hiểu sai, áp dụng sai cách vì nó không được cộng đồng, mổ sẻ, phân tích, lật đi lật lại, bác bỏ. Người thụ hưởng thiếu cơ chế đánh giá, kiểm nghiệm công bằng, khách quan bằng lý trí. Xã hội không dựa trên tri thức hợp lý, sẽ tràn lan hiện tượng đối xử tùy tiện với tri thức, không tạo ra những phương thức chọn lựa để có "tri thức cộng đồng" ngày một hợp lý hơn.
Ở một xã hội như vậy, con người dễ dàng bị lệ thuộc, bị lợi dụng, thiếu hụt năng lực nhận thức và tự bảo vệ mình, ít ra bằng tư tưởng, không sẵn sàng nhận ra bất công và bênh vực những người bị oan ức, bị thiệt thòi. Còn người nổi trội quá về trí tuệ, càng thiếu cơ hội phát triển, trở nên lạc lõng, còn càng thể hiện trách nhiệm thì càng dễ bị quy kết này nọ, rồi bị vô hiệu hóa... thiệt hại vô cùng lớn để xã hội có thể vươn lên.
Đến nay, chúng tôi thấy rõ sự cần thiết khôi phục lại phong trào Khai Sáng cho người Việt, giúp chuyển biến ý thức, thói quen, nhận thức của từng cá nhân, một chặng đường tất yếu mỗi cá nhân phải trải qua. Khẩu hiệu phong trào Khai sáng của I. Kant năm 1874 phải trở thành khẩu hiệu của chúng ta bây giờ: "Tri thức làm nên dũng khí! Hãy can đảm sử dụng tri thức của chính mình!"
Trong quá trình tự khai sáng mình, nhóm biên tập chungta.com 8 năm qua luôn mong mỏi mỗi người ý thức hơn nữa việc tự khai sáng mình và hỗ trợ người khác tham gia khai sáng (để cùng làm chủ xã hội), có ý thức vượt qua 2 thói quen cố hữu "Lười biếng và hèn nhát". Càng ngày, ban biên tập càng mong muốn thay đổi chungta.com thành một công cụ hữu ích thúc đẩy ý thức khai sáng và trợ giúp cho mọi cá nhân nâng tầm trình độ, năng lực tư duy để thực thi khai sáng.

Sứ mệnh và mục tiêu của chungta.com sẽ là gì?

Chia sẻ rộng rãi, phổ cập tới từng người:
- Cung cấp phương pháp làm việc với tri thức: học/ nghiên cứu, đọc/ viết, tư duy/ tranh luận, giải quyết vấn đề, thuyết trình, phản biện
- Hệ thống hóa những Tri thức nền tảng, cơ sở: Tư tưởng chính trị, xã hội, kinh tế, văn hóa đang là căn nguyên phát triển cá nhân, cộng đồng thời nay.
- Giới thiệu các tác phẩm, bộ sách tinh hoa thế giới chứa đựng suy nghĩ, ý tưởng căn bản
Thôi thúc Ý thức, tinh thần Khai sáng của từng người:
- “Thực Học” cố gắng vượt qua chính mình, theo đuổi, chiêm nghiệp và vận dụng các tư tưởng lớn của phương Tây để hoàn thiện cá nhân, cộng đồng
- Nâng cao ý thức của người dân về dân quyền – quyền làm chủ của mình, xây dựng xã hội văn minh, chuyên nghiệp; cá nhân trông chờ vào mình, bằng suy nghĩ độc lập, sáng tạo, biết hoài nghi, không trông chờ, ỷ lại
- Chia sẻ các Phong sách sống tích cực: sống trí tuệ, tâm hồn rộng mở, trách nhiệm cộng đồng.
Phổ cập, phát triển văn hóa Việt Nam:
- Phát hiện (nội dung, tác phẩm/ công cụ, sự kiện/ con người…) liên quan văn hóa
- Tổ chức, liên kết, liên hệ các giá trị văn hóa
- Gợi ý, chia sẻ, trao đổi, phổ biến nhanh các chủ đề: lý tưởng, thế giới quan, giá trị quan...
Bài này có thể coi là một tổng kết, một vài suy nghĩ về chặng đường chungta.com đã đi qua cùng bạn đọc! Khai sáng là sự nghiệp lâu dài chung của TẤT CẢ chúng ta. Phía trước chúng tôi còn nhiều mục tiêu phải vượt qua.
Nói như Alibaba trong câu chuyện thuở đầu tiên của chungta.com, thần chú "Vừng ơi mở cửa!" để mở kho báu Trí tuệ và Đạo lý cho mỗi người chúng ta chính là: "Tri thức làm nên dũng khí! Hãy can đảm sử dụng tri thức của chính mình!"
Rất tự hào được đồng hành cùng các bạn trên con đường Khai Sáng!

Tham khảo:

1- Cần cuộc cách mạng Khai sáng của người Việt
2- Trả lời câu hỏi: Khai Sáng là gì? (I. Kant, những đoạn trích dẫn chữ xanh)
3- Cuộc hội ngộ 5 nhân vật phi thường ở Mác-xây

Nguồn: Chungta.com